Trang thơ nhiều tác giả
Thứ 5, ngày 5 tháng 3 năm 2020 - 14:38

NGUYỄN BÌNH

BỒI HỒI THÁNG BA

 

 Trập trùng núi ẩn vào mây

Sông Lô sóng sánh xanh ngày tháng ba

 Bồi hồi chọn những nhành hoa

Nâng niu anh gửi chút quà tặng em

 Nắng xuân buông lụa bên thềm

Dịu dàng em nhận cả miền yêu thương

 Xứ Tuyên sông núi tỏa hương

Tháng ba muôn thuở vấn vương tim hồng.

                             Tháng 3 năm 2020

 

 

QUỲNH NGA

CHUYỆN TÌNH THÁC MƠ

 

Đôi dòng lệ núi nghẹn ngào

Chảy mòn vách đá bọt trào trắng phau

Khăn mây phủ kín mái đầu

Tựa vành tang mỏng khóc câu chuyện tình

 

Nàng Mơ ngày ấy đẹp xinh

Khuôn trăng mười sáu lung linh giữa ngàn

Gái miền sơn cước dịu dàng

Như bao thiếu nữ Na Hang bấy giờ

Trồng bông se sợi thêu thùa

Dệt vuông thổ cẩm ngóng mùa trăng lên

Lưng gùi mây xuống chợ phiên

Thắm như hoa gạo mọc triền thung sâu

 

Duyên trời như sợi chỉ màu

Chưa bện đã chặt chưa khâu đã nồng

Khăn hoa thổ cẩm đôi vòng

Trái còn ngũ sắc tơ hồng sang ngang

Vợ chồng là nghĩa tào khang

Dẫu no đói vẫn đa mang một đời

Chàng lên non phía cổng trời

Tìm cây thuốc quý giúp người hiền lương

 

Đời ai biết trước mà lường

Duyên đang thắm đã đôi đường biẹt ly

Nào ngờ bữa ấy chàng đi

Hoàng hôn tắt lịm sầu bi cạn lòng

Lần theo từng vết chân chồng

Tiếng nàng vọng khản đáy sông đỉnh ngàn

Mấy mùa trăng khuyết trăng tàn

Mấy mùa lan nở tím loang mấy mùa

 

Đất trời vần vũ nắng mưa

Hơi tàn sức kiệt dấu xưa mịt mùng

Chàng ơi! cho thiếp theo cùng

Phu thê trọn kiếp nửa chừng thêm đau

Hoa phai sắc lá phai màu

Nàng Mơ hóa thác trắng phau chảy dòng...

 

Còn nghe vọng tiếng khóc chồng

Pắc Ban huyền thoại cháy lòng đời sau.

 

 

CAO XUÂN THÁI

CHIỀU NÔNG TIẾN

 

Trên đỉnh núi Dúm sương khói

Làng Chài sông Lô êm đềm

Nắng chiều, bụi vàng dốc Đỏ

Vườn xưa rạo rực tiếng chim

 

Dịu dàng mỏng tà áo trắng

Cánh cò lấp loáng trên sông

Mùa cúc họa my nở rộ

Bao nhiêu nỗi nhớ, niềm mong

 

Xôn xao con đường quê mẹ

Lúa vàng đồng đất bao la

Tay tôi nâng chùm quả chín

Chạnh lòng nhớ người đi xa...

 

Tình đất Canh Nông(1) bồi lở

Bỗng thành bến đỗ đời người

Choàng lên sắc màu tươi mới

Tháng, ngày gọi mùa sinh sôi

 

Ghềnh Giềng bóng chiều dần khép

Để tôi lạc đến làng Tằm

Bờ dâu, tiếng thoi một thuở

Bỗng thành thương nhớ trăm năm...

 

(1) Thời kỳ thuộc Pháp, Nông Tiến còn có tên đất Canh Nông.

 

 

ĐỖ THỊ THANH HƯƠNG

TÌNH MẸ

 

 Quanh năm vất vả sớm hôm

Đôi bàn tay mẹ nuôi con nên người

 Mong khi con lớn lên rồi

Thành người có ích cho đời, mẹ vui

 

 Núi cao, trời rộng, biển khơi

Không bằng tình mẹ suốt đời vì con

 Sớm chiều tay lấm bùn non

Hắt hiu gió lạnh, héo hon ngoài đồng

 Đắp bờ, cày cấy trời Đông

Chắt chiu hạt gạo, ấm lòng con thơ.

 Ngày hè nóng nực giữa trưa

Lời ru của mẹ, gió đưa giấc nồng.

 

 Khi buồn, bão tố, mưa giông

Có bờ vai mẹ, thấy lòng nhẹ hơn.

 Bây giờ con đã lớn khôn

Nhớ ngày gian khó, càng thương mẹ nhiều.

 Nay mẹ tuổi đã về chiều

Con mong cho mẹ có nhiều niềm vui

 Cuộc sống viên mãn, thảnh thơi

Sống lâu trăm tuổi bên người thương yêu.

 

 

ĐỖ XUÂN THU

CHỮ CỦA MẸ TÔI

 

Mẹ tôi chữ chẳng nhiều đâu

Chỉ hay thành ngữ, rất giàu ca dao

Ru con toàn khúc ngọt ngào

Hồn quê rơm rạ thấm vào à ơi...

 

Khuyên con cái lẽ ở đời

“Các cụ dạy thế” - dẫn lời cổ nhân

Ví von có điệu, có vần

Cả đời chẳng biết diễn văn là gì

 

Đêm khuya kể chuyện thầm thì

Mẹ - kho cổ tích ly kỳ tôi nghe

Chẳng bao giờ biết đi xe

Nón mê, chân đất cả hè lẫn đông

 

Quanh năm quanh quẩn ruộng đồng

Ai cũng “nhà cháu” kính ông, thưa bà

Xóm làng, họ mạc gần xa

Chỉn chu việc nước, việc nhà mẹ tôi

 

Mẹ rằng chữ mẹ ít thôi

Các con phải học nên người, nên danh

Học cho bằng chị, bằng anh

Chữ Nhân, chữ Đức mới thành hồn quê...

 

 

PHƯƠNG VŨ

CAO NGUYÊN

 

đêm phố cổ dài như giấc ngủ

người đàn ông Mông

trình tường những ẩn ức và cam chịu

người đàn bà xay ngô giải tỏa

những nhẫn nhịn tơi vỡ

thổ cẩm đong đưa phố cổ

đèn lồng.

những điểm hồng nhấp nháy nhấp nháy

mắt người đàn bà ướt

trình tường bốn vách đất

u u bồ hóng ngói âm dương.

 

phố cổ

dấu chấm nhỏ trên bản đồ Đồng Văn

những đứa trẻ sinh ra trong bốn bức tường đất

những đứa trẻ lớn lên trong bốn bức tường đất

say rượu

xay ngô.

 

chái nhà trắng hoa lê.

 

Lượt xem:208 Bản in

Tin mới nhất









Các tin đã đăng:
   Trang thơ nhiều tác giả - Đăng ngày:  21/05/2020
   Trang thơ nhiều tác giả - Đăng ngày:  08/05/2020
   Trang thơ nhiều tác giả - Đăng ngày:  20/04/2020
   Trang thơ nhiều tác giả - Đăng ngày:  06/04/2020
   Trang thơ nhiều tác giả - Đăng ngày:  23/03/2020
   Trang thơ nhiều tác giả - Đăng ngày:  18/02/2020
   Trang thơ mừng Đảng - Đăng ngày:  16/01/2020
   Trang thơ nhiều tác giả - Đăng ngày:  17/01/2020
   Trang thơ thiếu nhi - Đăng ngày:  20/01/2020
   Trang thơ nhiều tác giả - Đăng ngày:  20/12/2019

Tổng số: 160 | Trang: 1 trên tổng số 16 trang  


Xem tin theo ngày:     Tháng:    Năm:     
HỘI VĂN HỌC NGHỆ THUẬT TỈNH TUYÊN QUANG
Giấy phép xuất bản số: 07/GP-TTĐT ngày 06/1/2015 của Sở Thông tin Truyền thông tỉnh Tuyên Quang
Chịu trách nhiệm: Mai Mạnh Hùng - Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật Tuyên Quang - Điện thoại: 02073 823 508
Trụ sở: Số 215, đường Tân Trào, phường Phan Thiết, thành phố Tuyên Quang. Điện thoại: 02073 822 392 - Email: baotantraotq@gmail.com
@ Bản quyền thuộc Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Tuyên Quang

   Design by 

Online:
173

Lượt truy cập: