Trang thơ nhiều tác giả
Thứ 2, ngày 7 tháng 10 năm 2019 - 7:58

NGUYỄN HỮU DỰC

KHÚC RU CỦA MẸ

 

Sinh từ giọt máu của cha

Lớn trong lòng mẹ ơi à… à ơi

Lời buồn gió hắt mây trôi

Lời ru của mẹ răn đời con mang

 

Cái cò, cái vạc, cái giang

Lời ru nước mắt hai hàng con đau

Mẹ đi không nói một câu

Anh em rau cháo nuôi nhau lẻ đàn

 

Sông gầy lay lắt thuyền nan

Cánh buồm xa tít ngút ngàn chân mây

Bến xưa nhặt bóng mẹ gầy

Tìm lời ru gặp lá bay cuối chiều

 

Mẹ ơi! thèm một lời yêu

Một vòng tay ấm nựng điều thương con

Chiều rơi khuất bóng hoàng hôn

Khúc ru của mẹ chập chờn đâu đây.

 

 

TRẦN XUÂN VIỆT

GIẾNG NHÀ                                 

 

Đội bóng đã lại ghé thăm nhà

Sau trận đấu rủ nhau về giếng tắm

Nước soi gương các chàng trai đẹp lắm

Sóng sánh trên tay gầu nước đầy tràn

 

Dội từ vai trần xuống mặt đất chứa chan

Giếng ở bên làng thành giếng làng mát mẻ

Giếng ở bên nhà thành giếng nhà lặng lẽ

Các cầu thủ về giếng chẳng ngớt xôn xao

 

Mạch nước ơi! chảy mãi tới khi nào

"Thủy sinh thổ" các cụ thường dạy thế

Nước là đầu tiên bắc cầu bao thế hệ

Như tình yêu người ở với con người

 

Như mo cau mẹ múc nước đầy vơi

Trong cơn khát vục mặt vào ừng ực

Các con mẹ lại trở về ký ức

Mọi thứ khác xưa nhà cũ chẳng còn

 

Cái giếng nhà như một mốc son

Chứng kiến chúng tôi mỗi người một ngả

Tết sum họp ra sau vườn hái quả

Soi xuống giếng nhà xem gương mặt lớn lên

 

Ôi cái giếng nhà nơi đã đặt tên

Điểm lại tuổi mình khi chưa khôn lớn

Cho mỗi con người nơi chôn rau cắt rốn

Khi trưởng thành rồi giếng vẫn nhìn theo

 

Nước máy ngập tràn mà giếng vẫn trong veo...

 

 

CAO XUÂN THÁI

ĐẤT LÀNH

 

Chín chín con phượng hoàng đậu lại

Thành chín chín ngọn núi cao soi bóng mặt hồ

Một con bay đi

Không vì thế mà núi non lẻ bóng.

 

Tôi ngược lên miền rừng thăm thẳm

Hương đất hương cây rạo rực bồi hồi

Truyền thuyết sinh ra từ giọt mồ hôi

Từ cọc đá buộc trâu, đồng trên, ruộng dưới

Nậm rượu trời uống một lần nhớ mãi

Khăn xanh, eo thon, gái bản chiều chồng…

 

Nhớ mùa bông Lăng Can, Thượng Lâm

Nở trắng đồng, bàn tay em như múa

Tiếng xa quay đêm đêm, tiếng thoi dệt lụa

Nét hoa văn vụng nhớ, thương thầm.

 

Mặt hồ lung linh lấp lánh trăng rằm

Làng bản chuyển rời cho dòng điện trắng

Trai gái tìm nhau bên rừng hoa thắm

Thành vợ chồng trăm năm.

 

Ai ngược sông Năng

Ai xuôi Chiêm Hóa

Thương cha, ông một thời khai mở

Đất lành ta ở

Nắng phía nào cũng đằm thắm quê hương…

 

 

QUỲNH NGA

NIỀM VUI NGÀY MÙA

 

Cười lên cho thỏa những ngày

Mưa chan rát mặt bàn tay dấn bùn

Nắng hè hầm hập như hun

Nhón từng dảnh mạ lưng khum mỏi nhừ

 

Niềm vui đến tự bao giờ

Mà như chồi biếc xanh từ đất quê

Đi qua hết thẩy bộn bề

Vàng thơm nay đã theo về cùng em

 

Vui nhiều em hãy cười lên

Cho đời tỏa nắng quê thêm mặn nồng

Vàng rơm vàng rạ vàng bông

Tay bùn chân lấm năm trông mười chờ

 

Tháng ngày dệt những ước mơ

Vốn mộc mạc vốn đơn sơ thắm tình

Nụ cười em đến là xinh

Ngàn bông hoa nắng lung linh giữa đời.

 

 

VƯƠNG HUYỀN NHUNG

PHỐ MỎI

 

...Em giấu giọt nước mắt ngày anh quay lưng đi mãi

Như con chim khát trời xanh mê mải quên lối về

Em trói mình trong những yếu mềm của người đàn bà cô độc

Sợ bóng đêm

Sợ chính mình

Sợ bàn tay hữu ý hay vô tình cứ buộc chặt mãi mớ bòng bong

 

Quá dài cho cuộc mưu sinh

Quá ngắn cho một cuộc người

Em loay hoay chèo lái vận mình qua bao nhiêu vùng bão nổi

Trong yếu ớt lại nghe tiếng con thăm thẳm dội về

Mẹ ơi!

 

Ngày anh quay lưng bước đi em giấu anh bao nhiêu lần phố mỏi

Em giấu con cả những lần mưa không dột mà ướt gối nhà mình

Em giấu em trong nụ cười trực tắt lặng thinh

Lầm lũi đi trong cay nghiệt

Lầm lũi đi.

 

 

PHƯƠNG VŨ

KHÚC VU VƠ SỐ 5

 

Tôi còn nợ bầy chim ri nắm thóc

Nợ người dưng se sắt một nụ cười

Nợ cơn mưa một dòng nước mắt

Nợ dòng sông rời rã sải tay bơi

 

Ngày tất bật như con đường lên dốc

Tôi nợ đỉnh núi cao nhức mỏi vết bàn chân

Con nước chảy qua bao nhiêu ghềnh thác

Con nước cứ trôi chẳng chút phân vân

 

Ngày bình thản như cốc trà buổi sáng

Tôi nợ bình minh một chút nắng giao mùa

Cây đầu ngõ trổ hoa vàng như thể

Chưa hề đau bởi những vết răng cưa.

 

Tôi còn nợ mây trời dăm ngọn gió

Mây vô tư bay trắng tóc trên đầu

Đêm mang về bao cơn mơ lộng lẫy

Lúc trở mình lại nghe nhịp vó câu.

 

 









Lượt xem: 66 views    Bản in

Các tin đã đăng:
   Trang thơ nhiều tác giả - Đăng ngày:  21/11/2019
   Trang thơ nhiều tác giả - Đăng ngày:  08/11/2019
   Trang thơ nhiều tác giả - Đăng ngày:  21/10/2019
   Trang thơ nhiều tác giả - Đăng ngày:  19/09/2019
   SÁNG TÁC, QUẢNG BÁ CÁC TÁC PHẨM VĂN HỌC, NGHỆ THUẬT VÀ BÁO CHÍ VỀ CHỦ ĐỀ “HỌC TẬP VÀ LÀM THEO TƯ TƯỞNG, ĐẠO ĐỨC, PHONG CÁCH HỒ CHÍ MINH” - Đăng ngày:  06/09/2019
   Trang thơ nhiều tác giả - Đăng ngày:  06/09/2019
   Trang thơ nhiều tác giả - Đăng ngày:  31/08/2019
   Trang thơ nhiều tác giả - Đăng ngày:  13/08/2019
   Trang thơ nhiều tác giả - Đăng ngày:  21/07/2019
   Trang thơ nhiều tác giả - Đăng ngày:  04/07/2019

Tổng số: 148 | Trang: 1 trên tổng số 15 trang  


Xem tin theo ngày:     Tháng:    Năm:     
HỘI VĂN HỌC NGHỆ THUẬT TỈNH TUYÊN QUANG
Giấy phép xuất bản số: 07/GP-TTĐT ngày 06/1/2015 của Sở Thông tin Truyền thông tỉnh Tuyên Quang
Chịu trách nhiệm: Mai Mạnh Hùng - Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật Tuyên Quang - Điện thoại: 02073 823 508
Trụ sở: Số 215, đường Tân Trào, phường Phan Thiết, thành phố Tuyên Quang. Điện thoại: 02073 822 392 - Email: baotantraotq@gmail.com
@ Bản quyền thuộc Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Tuyên Quang

   Design by 

Online:
8

Lượt truy cập:
382.654