NHÂN ĐỌC BÀI THƠ "ƯỚC MƠ CHÚ CUỘI" NGUYỄN CHÍNH
Thứ 6, ngày 6 tháng 9 năm 2019 - 8:7

Nguyễn Thế Viễn học cùng phổ thông với tôi, cùng đi bộ đội tháng 5 năm 1972 và vào Nam chiến đấu. Viễn thích viết văn và làm thơ khi còn ở trong quân ngũ, nghỉ hưu viết văn và làm thơ đều đặn hơn, nên có khá nhiều thơ, truyện ngắn được đăng ở báo, tạp chí của Trung ương và địa phương. Tâp thơ “Đong đầy nỗi nhớ” gồm hơn 40 bài thơ chọn lọc viết trong thời kỳ chống Mỹ cứu nước nói về tình yêu quê hương, sự gian khổ hy sinh của người lính nhưng rất đỗi lạc quan tin vào ngày mai chiến thắng. Trong đó có bài thơ "Ước mơ chú cuội" viết vào đúng đêm rằm tháng 8 năm 1973 ở rừng Trường Sơn, thay cho việc nhớ về tuổi thơ đón rằm Trung thu ở quê hương là cách nghĩ mới về chú Cuội mang tính triết lý của cuộc đời. 

Mở đầu bài thơ

Vô tình ngọn gió lang thang

Gặp tia nắng vàng, lảng vảng về tây

Nấp sau dãy núi rừng cây

Ngắm Hằng Nga giữa trời mây mười rằm

Đây không phải “vô tình” mà ngay từ chiều tà, khi hành quân hối hả tác giả chủ ý quan sát từ ngọn gió, cành cây, nắng vàng lảng vảng, đợi dần về đêm, chủ động ngắm trăng ở giữa rừng Trường Sơn. Trong đêm trăng ấy nghĩ về câu chuyện cổ tích mà tuổi thơ ai cũng nhớ về chị Hằng Nga - chú Cuội vui múa, hát cùng trăng rằm sáng long lanh. Trăng rằm ở Trường Sơn giữa đất trời mênh mông, tĩnh lặng ấy có một chị Hằng Nga đẹp lung linh, gợi cảm, một chú Cuội nhỏ bé ngồi bó gối dưới gốc đa làm cho tác giả động lòng cảm thông, chia sẻ.

Cuội ơi thương lắm ngàn năm

Mong thành người lớn để gần Hằng Nga

Ước gần rồi lại mơ xa

Duyên trời xe Cuội - Hằng Nga trọn đời

Không chỉ ngàn năm, mà hàng tỷ năm đi nữa Cuội không bao giờ lớn được và có một tình yêu đích thực với Hằng Nga xinh đẹp. Biết là giấc mơ không trở thành hiện thực, cả cuộc đời Cuội đơn côi... tác giả vẫn động viên và khẳng định đó là số mệnh được mặc định của thiên nhiên trời đất.

Cứ mơ đi nhé Cuội ơi

Đời đơn côi giữa sao trời mênh mông

Có ai thấy Cuội cười và khóc bao giờ đâu, mà chỉ thấy chú Cuội lười nhác khi chăn trâu còn để cho trâu ăn lúa không chịu đuổi - gọi cha ồi ồi. Ở một góc cạnh khác còn cho chú Cuội tinh nghịch, hóm hỉnh luôn trêu chọc người đời và nói dóc không ai bằng. Nhưng ở Nguyễn Thế Viễn một tâm hồn trong sáng, tính nhân văn cao thượng của người lính luôn mong muốn đổi đời cho Cuội được lột xác có cuộc sống mới, tình yêu mới tốt đẹp hơn.

Ai ơi! Giúp tát biển đông

Bao giờ cạn nước được trông Cuội cười

Ước mơ chú Cuội nhỏ thôi

Ngàn năm! trút xác hết ngồi gốc đa

Ước mơ của Cuội, đấy cũng là lẽ thường tình của một đời người sống chăm chỉ lao động, thân thiện với thiên nhiên, sống tốt với mọi người để được thay đổi số phận theo luật nhân quả, hy vọng ngày mai có cuộc sống tươi đẹp, hạnh phúc hơn.

N.C

 









Lượt xem: 113 views    Bản in

Các tin đã đăng:

Xem tin theo ngày:     Tháng:    Năm:     
HỘI VĂN HỌC NGHỆ THUẬT TỈNH TUYÊN QUANG
Giấy phép xuất bản số: 07/GP-TTĐT ngày 06/1/2015 của Sở Thông tin Truyền thông tỉnh Tuyên Quang
Chịu trách nhiệm: Mai Mạnh Hùng - Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật Tuyên Quang - Điện thoại: 02073 823 508
Trụ sở: Số 215, đường Tân Trào, phường Phan Thiết, thành phố Tuyên Quang. Điện thoại: 02073 822 392 - Email: baotantraotq@gmail.com
@ Bản quyền thuộc Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Tuyên Quang

   Design by 

Online:
7

Lượt truy cập:
382.654