Trang thơ nhiều tác giả
Thứ 3, ngày 13 tháng 8 năm 2019 - 13:44

ĐỖ XUÂN THU

NHÀ GIÀN DK1

 

Như chiếc chòi chim giữa biển Đông

Nhà giàn DK1 đứng đầu nơi sóng gió

Gió đông bắc thét gào, gió tây rang đổ lửa

Quanh năm đánh võng với biển trời

 

DK1 sừng sững giữa biển khơi

Những chiến sỹ - những gan vàng dạ sắt

Giặc thù, bão dông, sóng thần rình rập

Tổ quốc nơi này hơn đâu hết - Thiêng liêng

 

Ở nhà giàn quên hết mọi niềm riêng

Quên cả tiền, chỉ thư tình là quý

Nước ngọt cũng là đồ xa xỉ

Đất liền ơi! Từng giọt nước yêu thương

 

Nhà giàn đây, “khách sạn” giữa đại dương

Tha hồ ngắm Tổ quốc mình biển đảo

Mênh mông xanh đẹp như tà áo

Đảo nổi, đảo chìm - những cúc áo biên cương

 

Mỗi giàn khoan một cột mốc chủ quyền

Chiến sỹ hải quân, sao mà yêu anh thế!

Trời biển của ta đâu cũng là đất mẹ

Tổ quốc mình! Ơi Việt Nam thiêng liêng!

 

NHUNG NHUNG

MƠ MỘT GIẤC MƠ

 

Đừng bước thêm một bước

Cánh đồng sẽ cháy

vực sâu sẽ sâu hơn

Đừng bước thêm một bước

Sau cánh cửa không phải là bữa tiệc.

 

Ngày không nhau em biết

Tận cùng của nỗi nhớ là bình thản

Tận cùng của nỗi đau là bình thản

Trái tim càng tứa máu càng chai lì

Bóng đêm chẳng còn đáng sợ

Mùa đông đâu còn cô đơn

 

Trong giấc mơ em

Nếu bước thêm một bước

Cánh đồng sẽ nở hoa

vực sâu sẽ là ngôi nhà

Nếu bước thêm một bước

Sau cánh cửa

là anh.

 

KIM ĐỨC HƯNG

VẮNG VỢ

 

Lâu bà không nghe tiếng tôi cằn nhằn

bà không nhớ a

Lâu bà quên mang ly tôi uống rượu,

bị chỉ trích bà cũng quên à

Cổng đầy lá

          tôi quét

Hoa đầy sân

          tôi khà

Vườn đầy...

          tôi kệ bà.

Bà về Hà...

          chăm cháu

Tôi ở nhà...

          chăm tôi

                             11/6/2019

 

LÊ MAI THANH

SÔNG HAI NƠI

 

Nhìn... Sông nước bạn chảy yên bình

Berlin - phố mát hạt mưa sa

Gió reo gọi... hòa tiếng trẻ thơ xanh.

Nghe xáo động trái tim vùng trời lạ

 

Sông quê tôi, mùa này cồn cào sắc lá

Hè đã sang gạn lọc hạt phù sa

Tôi mang đi trong ký ức - một gói quà

Có men trời, cùng hương của đất

 

Muôn dòng sông với bao cảm thức

Mọi kiếp người và như mỗi dòng sông

Bao sự tích, vui buồn... dòng sông thân thương

Vẫn dâng hiến vạn lần bất biến

 

Mong ai! đừng làm đau lòng sông khi ra biển

Để ngọn sóng xanh khỏi suy nghĩ bạc đầu

Sông nhỏ, sông to... từng nhịp chảy theo nhau

Vẫn cho hành tinh - những hạt phù sa

                             yên bình mê mải.

                                      Berlin, 6/2019

 

LÊ NA

QUA ĐÈO PHẠ ĐIN

 

Đèo đã hạ cho trời không gần đất

Vẫn hình dung gian khó ngày xưa

Gió vi vút qua đỉnh đèo mây vắt

Quả táo mèo ngơ ngác ngóng người qua

 

Kìa núi cũng theo em tằng cẩu

Khăn piêu mây hờ hững lưng đèo

Tôi đến chậm hay mùa hè qua sớm

Mà bên đường, rừng tếch hững hờ reo

 

Bản Thái nhỏ, mái ngói nâu màu suối

Nước rửa trôi bao mưa gió nhọc nhằn

Bước trẻ trâu lội ngang mùa gặt mới

Bàn tay rừng đang gọi nắng ban mai

 

Gái bản lên đồi thi hái xoài

Bắt gặp môi ai mọng thơm trái mận

Tôi ngược Điện Biên, nơi xưa chiến trận

Hoa ban đã qua mùa, lá biếc dọc Phạ Đin.

                             Tháng 6/2019

 

ĐOÀN THỊ KÝ

ƯỚC GÌ NHÀ MÌNH GẦN BẾN XE

 

Lớn như bến xe Long Biên, bến xe miền Tây

Ngồi chờ một lần cũng nhiều hãnh diện

Rằng bè bè bạn bạn

Rằng đó đó đây đây...

Quá nhiều chân trời để ngỏ

Thế kỷ XX tàu xe nghiêm bến đỗ

 

Mơ ước ấy đến giờ tôi vẫn nhớ

Dù có xe đón trả khách tận nhà

Không mất dung nhan tai tóc bơ phờ,

Đồ đạc không chất chồng, dúm dó

Nhàn nhã thế sao ký ức còn níu giữ

Như thể sắp bắt đầu

Vào cuộc đợi chờ, thắc thỏm

 

Kìa bốn hướng tây bắc đông nam dồn nén

Và vỡ òa vụ nổ BigBang nghe số xe

xếp khách có mình

 

Giọng ồm ồm hay giọng thanh thanh

Miễn tròn vành rõ chữ,

Khách lên xe không nhầm ghế

Trật tự này đâu của riêng ai

(Nghề làm báo đi dài hơn ở)

 

Trật tự này đâu của riêng ai!

 

Biết nói gì khi quá xa vời

Nhà gần bến xe Tuyên Quang kế bên cầu Chả

Để lần ấy lên Hà Giang chúng mình không bị lỡ

“Xe chạy rồi được nửa quăng dao”

 

Xe chạy rồi được nửa quăng dao

Và tôi nhớ mình từng ươm ướm

Cái khoảng cách lên nương của bà mế người Tày

Với hanh hảnh còi xe rời bến...

                                      9/6/2019

 

 

ĐÃNG THANH

BỤI TRÚC VÀ BẦY CHIM SẺ

 

Bụi trúc oằn mình

Bên tiếng hót ríu ran của những con chim sẻ

Buổi sớm có giông

“Trưa và chiều giảm mây, trời nắng, gió nhẹ”

 

Lá xanh mũi mác đâm ngược lên trời

Những con sẻ bay qua bạc nhược

Chúng đậu lại bụi trúc rỉa lông

Rồi ríu ran tiếng hót

Hòa âm trong bản giao hưởng chuông bò

 

Những chiếc lá rách tướp

Bụi trúc oằn mình

Khẳng khiu thân hình

Gió lùa qua lỗ sâu đục

Lanh lảnh một nốt nhạc đớn đau

Xuyên qua bản giao hưởng chuông bò

Và tiếng hót ríu ran của bầy chim sẻ.

 









Lượt xem: 28 views    Bản in

Các tin đã đăng:

Xem tin theo ngày:     Tháng:    Năm:     
HỘI VĂN HỌC NGHỆ THUẬT TỈNH TUYÊN QUANG
Giấy phép xuất bản số: 07/GP-TTĐT ngày 06/1/2015 của Sở Thông tin Truyền thông tỉnh Tuyên Quang
Chịu trách nhiệm: Mai Mạnh Hùng - Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật Tuyên Quang - Điện thoại: 02073 823 508
Trụ sở: Số 215, đường Tân Trào, phường Phan Thiết, thành phố Tuyên Quang. Điện thoại: 02073 822 392 - Email: baotantraotq@gmail.com
@ Bản quyền thuộc Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Tuyên Quang

   Design by 

Online:
31

Lượt truy cập:
380.403