NGHỀ BÁO VÀ NHỮNG KỶ NIỆM. BÀN MINH ĐOÀN
Thứ 5, ngày 4 tháng 7 năm 2019 - 8:53

Năm 1983, tôi chuyển ngành về Văn phòng Tỉnh ủy Hà Tuyên công tác tại bộ phận Văn phòng, sau đó chẳng biết do duyên trời định hay sao mà bên Đài phát thanh Hà Tuyên kéo về làm việc, trực tiếp là ông Bàn Hồng Tâm, phát thanh viên tiếng Dao mang về bộ phận tiếng dân tộc, làm phát thanh viên tiếng Dao. Ban đầu tôi còn do dự, bởi không biết mình sang bên đó có làm được việc không? Sau khi sang được đôi tháng, được sự giúp đỡ của anh chị Tâm - Hoàn, 2 tuần sau tôi đã đọc thông, dịch thạo tiếng Dao, từ đó tôi đâm ra mê với nghề.

Một thời gian sau cơ quan tạo điều kiện cho tôi đi thi và học lớp đại học báo chí. Sau 4 năm mài dùi đèn sách ở Phân viện Báo chí và tuyên truyền nay là “Học viện Báo chí và tuyên truyền”. Tốt nghiệp trở về đài, tôi được phân công vào ban thời sự làm phóng viên truyền hình. Công việc mới, nhưng tôi rất đắm say, nên luôn hoàn thành mọi công việc được giao, cứ mỗi lần đi cơ sở xong phần tiền kỳ về lại cùng kỹ thuật hoàn thiện phần hậu kỳ, xong rồi chỉ mong đến giờ phát sóng xem lại chương trình mình thực hiện như thế nào, có gì hay dở còn rút kinh nghiệm cho chương trình sau. Có một lần Lễ hội Giếng Tanh tổ chức vào tháng Giêng tôi được phân công đi ghi hình và viết lời bình, trưởng ban giao cho chiếc máy camera M 9000 và 1 băng VHS (băng cối) cùng chiếc xe đạp tôi đến rất sớm quan sát hết mọi góc độ ghi hình, và tranh thủ ghi lại một số khung cảnh của ban tổ chức cho phần lễ, sau đó đến phần hội các trò chơi được bài trí xong xuôi hấp dẫn nhất vẫn là tiết mục tung còn vừa náo nhiệt tiếng hò reo tranh cướp quả còn rất sôi nổi, những quả còn cứ bay vun vút lên không trung quanh cái vòng tròn mà chưa có quả nào xuyên thủng phông tôi chĩa ống kính vào vòng tròn và REC đúng lúc đó thì có một quả còn lao xuyên thủng phông giữa vòng tròn. Quả còn xuyên thủng sang bên kia, ống kính tôi đã thu gọn quả còn vào trong băng, lúc đó cảm thấy sung sướng vô cùng, được trưởng ban khen suốt. Lại một chuyến cũng đầy kỷ niệm. Lần ấy tôi được phân công đi làm chương trình dân số kế hoạch hóa gia đình, anh Trí là Trưởng phòng Dân số - Kế hoạch hóa gia đình huyện Yên Sơn, dẫn tôi vào xã Trung Sơn, ngày ấy đường đi khó khăn lắm, anh Trí có chiếc xe công Min khơ, chúng tôi đèo nhau đi mất nửa ngày mới vào đến thôn Đồng Mộc, cùng một chị dân số xã nữa chúng tôi vào những hộ gia đình đông con, thường xuyên thiếu ăn, tôi hăng hái ghi hình, vừa ghi chép tư liệu, mải ghi hình quá trưa chúng tôi mới ăn cơm, tôi lo chiều không xong chương trình nên buông bát tôi bắt tay vào việc ngay, ghi hình đến lúc nhọ mặt người mới xong chương trình, chúng tôi lên đường từ Trung Sơn về thị xã lúc bấy giờ, phần tiền kỳ đã xong. Hôm sau tôi ở cơ quan cùng anh Mạnh Đoàn kỹ thuật dựng hình, tác phẩm ấy tôi được ban tổ chức trao giải C, thế cũng vui rồi, lần kỷ niệm và đáng nhớ đời nhất là chuyến đi công tác ở Hàm Yên diễn tập phòng thủ đến giờ ghi hình tôi mới vội vàng mang máy ra lắp băng vào, nhưng trời ạ tôi quên không tua băng nên khi REC không ghi được hình, vội vàng tua lại thì đã sang phần khác lúc đó tôi cứ thao tác liên tục, ghi thật nhanh nhiều đúp hình chưa được 3 giây đã ngắt máy kèm theo động tác máy quá nhiều, chuyến ấy bị thất bại về tôi bị cơ quan trách mãi, đây cũng là bài học nhớ đời trong việc làm nghề. Một thời gian sau, tôi chuyển đi làm công việc khác. Năm 2012, chuyển về Hội VHNT tỉnh làm Báo Tân Trào, tôi được phân công làm biên tập viên kiêm làm phóng viên, những lúc rảnh tôi tranh thủ xuống cơ sở lấy tư liệu viết bài, ngày ấy làm báo văn nghệ tôi chưa có kinh nghiệm, nên toàn viết như Báo Tuyên Quang, hay dạng báo phát thanh, rồi được các anh trong cơ quan chỉ cho lối viết theo dạng văn nghệ, phải 2 năm sau tôi mới hình dung ra và viết theo dạng báo văn nghệ, chuyến đầu tiên theo đoàn đi Na Hang có nhà thơ Đinh Công Thủy, Phó Tổng Biên tập Báo Tân Trào làm trưởng đoàn, anh Thủy phân công tôi viết về “xây dựng nông thôn mới”, trong lòng cũng thấy hơi lo lo vì đi theo tập thể không thể la cà được, hôm sau chúng tôi di chuyển sang huyện Lâm Bình, nhưng chuyến đi cũng rất may và tôi viết được 3 tác phẩm trong đó 2 ghi chép, 1 ký, tác phẩm ký suýt nữa thì tôi nhầm tên của 1 vị lãnh đạo xã Lăng Can ông ấy tên là Ngợi thì tôi lại viết là Ngà, may mà phát hiện sớm không thì… gần đây tôi được đi một chuyến Đồng Văn Hà Giang, gồm có họa sỹ, Chủ tịch HVHNT Mai Mạnh Hùng; nhà thơ, Phó Tổng Biên tập Báo Tân Trào Đinh Công Thủy; họa sỹ Lê Cù Thuần và tôi.

Rời thành phố Hà Giang vào một ngày tháng 3, trời bắt đầu rắc mưa, đến lưng chừng dốc Bắc Sum sương mù giăng phủ dày đặc, lái xe phải bật đèn chống sương mù và đi chậm lại. Ngồi trên xe lắc lư bồng bềnh, ai cũng háo hức được ngắm cảnh, nhưng trời lại không ủng hộ, vượt Cổng trời Quản Bạ hy vọng sương mù sẽ tan biến, nhưng không, càng lên sương mù càng đặc quánh, tôi đang mơ màng được ngồi trên mây, bồng bềnh một vùng mây trắng, đung đưa. Chiếc xe cứ từ từ bò dốc, khoảng 1 giờ chúng tôi cũng vượt qua Cổng trời Quản Bạ, xuống đến chân dốc Núi Đôi, sương mù bắt đầu tan để lại những vạt sương khói, những chòm mây ôm lấy ngọn núi. Dừng lại chụp ảnh, họa sỹ, Chủ tịch Hội VHNT Mai Mạnh Hùng; nhà thơ Phó Tổng Biên tập Báo Tân Trào Đinh Công Thủy và 2 phóng viên Lê Cù Thuần, Bàn Minh Đoàn mỗi người chọn góc độ bấm máy… cảnh Núi Đôi thơ mộng không được như ý, nhưng cũng hấp dẫn với các nghệ sỹ có tư liệu sáng tác nên những tác phẩm mỹ miều. Tiếp tục hành trình đến dốc Cán Tỷ, xe leo đến lưng chừng dốc thì sương mù lại giăng phủ dày đặc đường núi. Khoảng 1 giờ chiều chúng tôi đặt chân đến phố cổ Đồng Văn. Suốt buổi trưa hôm ấy, chẳng ai chợp mắt được vì đang háo hức xuống cơ sở. 3 giờ chúng tôi vào thôn Đề Lía, xã Tả Lủng; thôn có 34 hộ đồng bào Mông, họ ở quây quần bên nhau, nhà lợp fibrô xi măng, tường xây bằng gạch block, xung quanh xếp đá rào chắc chắn, chúng tôi chụp một số ảnh, tìm hiểu cuộc sống của đồng bào, nhà nào cũng tự trồng cây lanh dệt vải, tự làm đồ mộc xây dựng nhà ở cho gia đình mình. Ông Vàng Cha Dếnh, năm nay ở tuổi 35 người nhỏ thó, chia sẻ:

Thôn còn khó khăn lắm, lúc giáp hạt cũng thiếu ăn cả tháng đấy, anh nhìn xem, ra cửa chỉ thấy đá là đá, người Mông trồng ngô phải lấy đất ở chỗ khác gùi lên tít trên cao thả vào hốc đá rồi mới thả hạt ngô xuống nó mọc lên mới có cái ăn, cây lanh thì trồng xung quanh nhà, chỗ nào mang đất về thả xuống kẽ đá là trồng được. Thấy bộ dệt vải tôi đề nghị chị Vừ Thị Dếnh dệt cho chúng tôi xem, chị thoăn thoắt thao tác rất điêu luyện và chuyên nghiệp, tay chân phối hợp nhịp nhàng chỉ trong giây lát đã dệt được cả mét vải. Chị bảo dệt nhiều đem bán sang nước bạn, cứ 10 mét bán được 200 nghìn đồng, cũng có chút thu nhập mua mắm muối, chống đói trong lúc giáp hạt. Các con cháu đến tuổi được đi học ở ngoài xã cách đấy 4 cây, đi chân chần thôi mà… chị nói tiếng phổ thông rất ít, phải nhờ anh Dếnh chồng chị dịch hộ.

Đồng Văn có Lũng Cú được gọi là “đỉnh đầu của Tổ quốc”. Người ta nói rằng: - Nếu đến Đồng Văn mà chưa lên Lũng Cú thì coi như chưa đến Đồng Văn, bởi Lũng Cú là "nóc nhà của Việt Nam" nơi mà "cúi mặt sát đất, ngẩng mặt đụng trời". Trong chuyến đi công tác năm 2018 trên huyện Đồng Văn, chúng tôi theo chân anh Huy Phạm, cán bộ Sở Nội vụ tỉnh Hà Giang vào Khu Di tích Nhà Vương, thuộc xã Sà Phìn. Khu nhà Vương được xây dựng kiến trúc nghệ thuật rất đẹp, một dinh thự kiêm pháo đài của dòng họ Vương ở Đồng Văn. Cấu trúc ngôi nhà theo ba lớp cao dần từ bên ngoài vào trong gồm tiền dinh - trung dinh - hậu dinh. Ba lớp này được bố cục kiến trúc rất chặt chẽ, tạo thành một thể thống nhất... sau khi khám phá nhà Dinh, chúng tôi di chuyển lên ngọn cờ Lũng Cú cây cờ mọc trên lưng trời cao vút, tôi hào hứng trèo lên tận đỉnh cột cờ và được ngắm cảnh thiên nhiên hùng vĩ ngút ngàn, ôm lấy lá cờ thiêng liêng của Tổ quốc, giơ máy ảnh lên ghi lại những cảnh núi rừng trùng điệp và nóc nhà của Việt Nam hùng vĩ đẹp đến mê hồn!

Tạm biệt Đồng Văn, chúng tôi về xuôi để tiếp tục khám phá những vùng đất mới. Đầu giờ chiều cơn mưa bụi lất phất đeo bám chúng tôi suốt dọc đường, tạo nên một màu trắng mờ ảo như cảnh bồng lai. Qua dốc Cán Tỷ chúng tôi đi theo con đường cũ để tránh sương mù, nhưng sương mù càng giăng phủ dày đặc. Dừng chân chụp ảnh lấy cảnh trời đất gặp nhau, tôi cảm giác khoan thai sung sướng như lạc vào cõi tiên. Xe đang bon xuống dốc dần sáng rõ mặt người, đến xã Na Khê, huyện Yên Minh, chúng tôi gặp một vụ tai nạn. Họa sỹ, Chủ tịch Mai Mạnh Hùng bảo: - Chúng ta nhường xe ô tô để chở các nạn nhân ra Bệnh viện Quản Bạ cấp cứu. Thế là 4 anh em tôi xuống xe túc tắc đi bộ, vừa đi vừa chụp ảnh, ngắm cảnh thư thái… Đó là những kỷ niệm nhỏ đọng mãi trong lòng tôi khi đặt chân vào làng báo.

B.M.Đ

 









Lượt xem: 33 views    Bản in

Các tin đã đăng:

Xem tin theo ngày:     Tháng:    Năm:     
HỘI VĂN HỌC NGHỆ THUẬT TỈNH TUYÊN QUANG
Giấy phép xuất bản số: 07/GP-TTĐT ngày 06/1/2015 của Sở Thông tin Truyền thông tỉnh Tuyên Quang
Chịu trách nhiệm: Mai Mạnh Hùng - Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật Tuyên Quang - Điện thoại: 02073 823 508
Trụ sở: Số 215, đường Tân Trào, phường Phan Thiết, thành phố Tuyên Quang. Điện thoại: 02073 822 392 - Email: baotantraotq@gmail.com
@ Bản quyền thuộc Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Tuyên Quang

   Design by 

Online:
30

Lượt truy cập:
380.406