Trang thơ nhiều tác giả
Thứ 2, ngày 6 tháng 5 năm 2019 - 8:7

 

KIM ĐỨC HƯNG

TRỞ LẠI HÀ ĐÔNG

 

Sau hơn hai mươi năm

Vào một sáng mùa xuân

Tiết trời vẫn rất đông

Tôi trở lại Hà Đông

Nhuệ Giang hờ hững

chảy xuôi dòng

Phố đông người đông

Đường thêm dài rộng

Không còn leng keng tàu điện

Không còn tha thướt tóc dài

Đâu rồi thăm thẳm mắt ai

Hà Đông vắng người xưa cũ

Ba La Bông Đỏ đi về

Hà Đông không thấy em.

                

PHẠM THUYẾT

VỀ QUÊ

 

Bạn về quê tôi không?

Đất tươi hồng nương bãi

Tu hú gọi mùa vải

Hương thơm lan tỏa bay.

 

Chả xa lạ quê nhà

Đình làng cây bóng mát

Giếng nước trong, người khơi

Sau mùa mưa mía ngọt.

 

Dẫu đời còn chua xót

Tin màu xanh xanh mãi

Như rừng cây sinh thái

Mẹ cho ta hình hài.

 

Cho nên quý cuộc đời

Cha dậy: Cơm là ngọc

Linh thiêng mộ ông bà

Gia phả con thường đọc.

 

Mong được về lối nhỏ

Đồng nội quê ta đó

Làm cánh cò bay liệng

Giữa bầu trời xanh biếc.

 

ĐỨC SƠN

HẸN CHIỀU VÀNG CÁT MỊN SÔNG LÔ

 

Dấu chân em có còn in bờ cát

Có còn cái tuổi, ngồi ngắm mảng bè

Chiều rất vàng, núi Tràng Đà rất xanh

Bóng núi, dòng lay nhạt đậm

Chiều chảy miết mùa về

Sao không kịp chuyến sớm hơn

Sao em về mưa chưa nhen lửa

Nhen sắc đỏ và tiếng thu lúng liếng

Chưa về, đâu phải lãng quên

Dòng sông và thành phố

Nhặt vết rêu dạt bờ

Hay lắm tiếng em chào

Khuôn mặt như hoa rừng chơm chớm

Dẫu chưa gặp thế mà bồi hồi!

Nắng mai soi dấu bồi hồi

Cát và em vui chơi, rồi xóa đi dấu tích

Nắng có còn rụng chín chảy đầy

 

Hay em đã quên chuyến phà cập muộn

Chuyến chất giấc mơ xanh

Đền Cây Xanh, có quên tên con đường

Sỏi đá quanh co, ừ có quên bóng cây si, ngọn gió

Mái đền còn, mà em xa vắng

Dư âm, thành phố gọi tên em

Thành phố nhắn tin về nào phố núi

Dốc Số Hai

Gửi trang viết lời thề

 

Chảy đi sông Lô đôi bờ lau trắng

Lời thề như tiếng guốc đóng đinh

Về lay láy con mắt đen

Yêu thương sông Lô, yêu thương bờ bãi

Như em rắc chọn hoa vàng

Bên kia Nông Tiến

Lao xao tiếng

Bước ai nâng, ngày dòng sông mãi trẻ.

 

VƯƠNG HUYỀN NHUNG

DẤU HỎI

 

Em còn gì nữa đâu

Tuổi thanh xuân dốc kiệt vào những ngày khước nợ

Vào những đêm mùa đông ôm con sau góc chợ

Trốn mọi ánh nhìn ngày chao chác vào nhau

 

Em còn gì nữa đâu

Ngoài dấu thời gian oằn mình cứa vạch

Chút mạnh mẽ tự xây bọc yếu mềm chực đổ

Em thèm như người ta

 

Đừng ngộ em người đàn bà chẳng còn đủ thiết tha

Sẽ vẫn cháy vòng tay sau mỗi lần giông bão

Sẽ vẫn thản nhiên chờ người liêng phiêng trở về từ cõi ảo

Em mệt rồi

 

Nhà quá chật

Không thể nhét thêm một tiếng thở dài

Tâm hồn trống rỗng không thể cảm thêm một lần nói dối

Người quá đỗi bao dung

Cũng chẳng thể tự tha thứ cho chính mình

 

Em còn gì nữa đâu

Ngoài nụ cười ngụy trang.

 

 

ĐỨC CHUYÊN

KIM BÌNH

 

Đường lên uốn lượn như mơ

Suối reo tiếng nhạc tiếng thơ bao đời

Nhà sàn khói tỏa lưng trời

Bờ tre gọi gió cõng người chân mây

Đàn cò sải cánh tung bay

Trắng phau dòng suối uốn mây xếp hình

Lời Then nhớ nhạc Cung đình

Đàn Bầu đàn Tính tâm tình lòng ta

“Đất lành chim đậu” trổ hoa

Lúa vàng thơm ngát bao la chân trời

Thủ đô cách mạng ngời ngời...

 

 

QUỲNH NGA

VỆT CẦU THANG

 

“Cầu thang chín bậc” nao lòng

Vệt so nghiêng vệt theo dòng đời trôi

Hẳn là năm tháng chưa nguôi

Vẫn nồng khói bếp than cời chốn quê

 

Nắng như rót mật vàng hoe

Tóc mây rủ bóng trưa hè bâng khuâng

Chiều nay về lại phố đông

Cầu thang chín bậc còn không những ngày

 

Lòng người ai dễ đổi thay

Tình riêng thật khó dãi bày cho nhau

Còn đây cái thuở ban đầu

Quê cho ta cả niềm đau tiếng cười

 

Đồng chiêm đang độ xanh ngời

Hẹn mùa cốm sữa đón người về thăm.

 

 

PHƯƠNG VŨ

NGÀY TRÔI TRÊN MÁI NHÀ

 

Những con chuột cống

Nhởn nhơ

sống

Cách bầy mèo một bức tường mười

Những con mèo

Lười

No nê và đỏm dáng

Thức dậy mỗi sáng

Vươn vai.

 

Những đêm dài

Tiếng rít của bầy chuột cái

Hòa vào tiếng mèo hối hả giao hoan

Đập tan

Giấc mơ thiên đường của những đứa trẻ.

 

Ngày cứ trượt qua nắp cống

Trôi trên những mái nhà

La đà.

 

 

NGUYỄN TRƯỜNG KỲ

THEO DẤU CHÂN NGƯỜI

 

 Con tìm dấu dép cao su

Trèo đèo lội suối chiến khu thủa nào

 Núi Hồng một dải non cao

Đèo De - Định Hóa - Tân Trào quê ta

 Ở đâu cũng thấy hiện ra

Dấu chân vết dép Ké già lên non

 Gậy tre mũ lá lối mòn

Áo chàm túi vải vẫn còn nguyên sơ

 Trưa hè hay sớm tinh mơ

Bác đi qua lũng sương mờ rừng xanh

 Suối reo tiếng nhạc ngọt lành

Chuối rừng hoa thắm long lanh nắng vàng

 Bàn xưa bằng đá bên hang

Đêm đêm Bác viết nên trang sử hồng

 Khóm cây dâm bụt Bác trồng

Hoa tươi màu lá cờ hồng Bác trao

 Khắp vùng đèo dốc núi cao

Chiến khu Việt Bắc nơi nào Bác qua

 Dấu chân bóng Bác hiện ra

Ung dung một vị cha già kính yêu

 Cháu con nhớ Bác bao nhiêu

Lắng nghe học tập làm theo lời người.

 

                                                                  

NGUYỄN BÌNH

VƯỜN RAU CỦA BÁC HỒ

 

 Bận bao công việc nước non

Chắt chiu giờ nghỉ, Bác còn trồng rau

 Cải vàng, cải cúc, su hào

Bác chăm vun xới, lao xao lớn dần

 Bữa ăn rau Bác góp phần

Cơ quan kháng chiến quây quần bên nhau

 Học Bác trồng thêm nhiều rau

Nuôi thêm gà lợn, giúp khâu hậu cần

 

 Mừng xuân Bác lại chia phần

Từng điếu thuốc lá, từng viên kẹo vừng

Anh em quanh Bác tưng bừng

Như cha con mãi sống chung một nhà

 

 Năm mươi năm Bác đi xa

Rưng rưng nhớ mãi phần quà Bác cho.

                        Xuân Kỷ Hợi 2019

 

 

CAO XUÂN THÁI

CÒN LẠI BÀI CA

 

(Vĩnh biệt nhà thơ Gia Dũng - Tác giả

“Bài ca Trường Sơn” - Nhạc Trần Chung)

 

Con đường mòn Trường Sơn

Bây giờ thành đại lộ.

Nhà thơ mãi xa rồi

Câu hát còn đây

Binh trạm ngày nào bạt ngàn tăng, võng

Hầm hập mùa khô lá rụng đầy...

 

Hành quân nghiêng núi ngàn sức trẻ

Xe, pháo trùng trùng hướng về Nam

Thương mẹ năm căn đêm không ngủ

Trông vời phương Bắc dạ chứa chan.

 

Đạp trên đầu thù mà xốc tới

Sài Gòn tháng Tư đỏ rừng cờ

Núi sông dài rộng liền một dải

Nhớ người đăm đắm viết câu thơ.

 

Trong lòng đồng đội bài ca ấy

Hát lên kỷ niệm của một thời

Cánh hoa rừng thơm ngày ra trận

Cao điểm mịt mù đạn, bom rơi.

 

Rong ruổi Bắc, Nam quên tuổi tác

Thơ hay bè bạn chẳng hề quên.

Thơ hay như ngọc trong cát bỏng

Nỗi niềm thao thức ánh sao đêm.

 

Lại thương quê xa chiều khép nắng

Sỏi, cát lở bồi bến sông xưa

Chén rượu vui buồn cùng tri kỷ.

Lô Giang đò vắng, lạnh chiều mưa...

              Tuyên Quang, tháng 4/2019

 

NGUYỄN TUẤN

NHỚ NHÀ THƠ GIA DŨNG

 

Một chiều mùa đông

Chiếc túi vải bạt

Lệch vai.

Chiếc áo ka ki

Bạc màu.

Ông đi trên hè phố

Vắng hoe.

 

Ông đau đáu Nước non một dải

Ông nghẹn ngào Thi hào Nguyễn Trãi

Ông mừng vui Trông về Việt Bắc

Túi bạt còn: Xứ Đông, Xứ Đoài...

Ngàn năm thương nhớ... thơ ông.

 

Ông lệch vai vì Thơ

Ông méo mặt vì Ngàn năm thơ Việt

Ông ra đi vì Thơ Hay và Đẹp

Trưa hè tràn tiếng ve

Tím bằng lăng, đỏ phượng

Thành phố

Vắng hoe...

                        17/4/2019

 

Những chữ ngả đậm là tên các tuyển tập của nhà thơ.

 









Lượt xem: 140 views    Bản in

Các tin đã đăng:

Xem tin theo ngày:     Tháng:    Năm:     
HỘI VĂN HỌC NGHỆ THUẬT TỈNH TUYÊN QUANG
Giấy phép xuất bản số: 07/GP-TTĐT ngày 06/1/2015 của Sở Thông tin Truyền thông tỉnh Tuyên Quang
Chịu trách nhiệm: Mai Mạnh Hùng - Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật Tuyên Quang - Điện thoại: 02073 823 508
Trụ sở: Số 215, đường Tân Trào, phường Phan Thiết, thành phố Tuyên Quang. Điện thoại: 02073 822 392 - Email: baotantraotq@gmail.com
@ Bản quyền thuộc Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Tuyên Quang

   Design by 

Online:
17

Lượt truy cập:
380.439