Trang thơ nhiều tác giả
Chủ nhật, ngày 21 tháng 4 năm 2019 - 10:4

CAO XUÂN THÁI

BÊN TƯỢNG BÁC

 

Những con sẻ màu nâu đồng đất

Đậu hiền lành trên vai Bác bình yên

Có con đậu trên vành mũ người chiến sỹ

Có con đậu trên đồ án anh kỹ sư

Trên quẩy tấu cô gái Mông áo khăn rực rỡ

Và trên tay em nhỏ cầm hoa…

 

Núi Thổ Sơn đứng đó đã ngàn năm

Câu thơ thần còn nguyên ngày đánh giặc

Tượng đài tựa vào núi

Tựa vào lòng dân vững chắc

Có bóng đa Tân Trào nghiêng xuống chở che…

 

Sớm chiều đàn chim sẻ bay về

Đậu ríu rít trên bờ vai Bác

Ô cỏ Quảng Trường sương đêm xanh mướt

Hàng chò chỉ vươn cao thẳng tắp bên đường

 

Sông Lô hiền hòa thơm ngát công viên

Tháng Năm nắng vàng chúng con về bên Bác

Núi Thổ Sơn gió trên cao ngào ngạt

Khói hương trầm Đền thờ Bác vừa dâng…

                                                                  

 

GỐC BỀN

QUẢ CHÍN BÁC CHO

 

I .

Bác bớt khẩu phần ăn

Suốt đời cần kiệm

Áo màu nâu

Dép lốp

Gót mòn

Từ bóng tối Người thắp lên ánh sáng

Hạnh phúc lâu bền

Bác dành để cháu con…

 

II.

Bác đi xa…

Đồng bào vẫn nhắc

Bước ngựa thong dong

Qua suối mỗi ngày

Vườn rau Bác trồng

Bắt sâu, vun gốc

Tháng Năm về trái ngọt chín đầy cây…

 

III.

Mái đình

Bóng đa

Hang Bòng

Khuôn Pén…

Quê hương Tân Trào dấu chân Bác còn in

Lán Nà Nưa đơn sơ tre nứa

Bóng rừng già

Nhớ Bác

Trăng lên…

 

 

 

KIM ĐỨC HƯNG

VẨN VƠ

 

Cứ bảo

          hết rét tháng ba

Thế mà em

          thế vẫn là

               Nàng Bân

Ngoài trời

          lất phất mưa xuân

Hoa xoan rụng

          như tần ngần

                chia xa

Người ta khăn áo

          người ta

Thương người ta

          gửi

             tháng ba

                 lửa tình

Thương ai

          tựa cửa một mình

Ngắm hoa gạo

          rụng sân đình

                  lần khân

Ngẩn ngơ cũng chỉ

          Nàng Bân

Mưa xuân

          cũng chỉ xa gần

                       vẩn vơ.

                                                 

 

TRẦN THÀNH HOÀNG

MƯA

 

Thế rồi mưa thản nhiên như thể

Em xinh tươi xanh mướt giữa đời

Thế rồi em chợt đi chợt đến

Bên đời ta như nắng vừa lên.

Thì cứ thế cho lòng hoang hoải

Mơ giây phút hạnh phúc trong đời

Thì cứ thế mưa cho mềm mại

Giấu một thời nông nổi bước chân

Ngày không nắng

Tiếng chim không vắng

Đan niềm thương dệt áo cho người

Ngày mai tới

Ngày qua không trở lại

Thả lên trời bóng nước những mùa vui.

 

 

QUỲNH NGA

MÙA CỐM SỮA

 

Dùng dằng chi nữa tháng ba

Chiêm quê trở dạ nhụy hoa ngát đồng

Chiều nghiêng vệt nắng lưng tròng

Hong mùa cốm sữa thơm nồng hơi xuân

 

Dẫu chưa bỏng tiếng ve ngân

Loa kèn bông nở trắng ngần lối quê

Phượng hoa vừa chợp giấc hè

Cơn mưa đầu hạ bốn bề giăng giăng

 

Thương mùa tím rụng bằng lăng

Thương quê rút ruột thân tằm nhả tơ

Thương người dầu dãi nắng mưa

Ủ hương cốm sữa ngẩn ngơ tìm về.

 

 

 

NGUYỄN SIÊU VIỆT

CÔ ĐỘC VÀ CÔ ĐƠN

 

Ở nhà này bố là người cô độc

Nhưng chưa bao giờ là kẻ cô đơn

Con thì lúc nào cũng bênh mẹ

Cháu chia quà, bà phải phần hơn

 

Này nhé, hoa mua tặng mẹ

Áo đẹp cháu bảo của bà

Ông chỉ suất ngắm thôi nhé

Biết điều thì hãy lùi ra

 

Ở nhà này bố là người cô độc

Nhưng vẫn biết mình không cô đơn

Chỉ cần một ngày bố đi đâu vắng

Cả nhà như báo động luôn

 

Trên đời này bố là người cô độc

Như chính câu thơ viết đẫm nguồn cơn

Bởi chính lúc ấy bố thấy mình hạnh phúc

Đối diện ly cafe cô đơn...

 

 

 

TẠ BÁ HƯƠNG

NGÀY SÔNG TRỞ DẠ

 

Sau cơn mê sảng của đêm

Nơi có một dòng sông đợi ngày trở dạ

Nhớp nháp phù sa

Đôi bờ mở ra huyễn hoặc

 

Sau cơn mê sảng của đêm

Từng loài thủy sinh hay cả những loài nhuyễn thể

Lội ngược dòng trong bóng tối mê man

Ý niệm về thời gian đằm sâu chuỗi ngày ẩn ức

Và vượt thoát

 

Sau cơn mê sảng của đêm

Vẫn những giọt phù sa tưới lên cánh đồng

Từng thớ đất nâu rung lên nhịp thở

Hình hài mùa màng hiện ra

trong thăm thẳm đời sông

 

 

THỤC NGÂN

THƠ ĐỀ LÁ BÀNG

 

Ngày đông xoay cái lá bàng

Âm âm nghe vụn vỡ vang lên trời

Vô tư ngọn bấc ơ hời

Lá khô nào chẳng về nơi gió ngàn

 

Rồi xuân lắc rắc mưa đan

Búp chồi thắp lửa mà tan giá lòng

Búp chồi ai đợi ai mong

Búp chồi ai ngóng ai trông mà chồi

 

Giật mình cốc vũ, thế rồi

Lá xòe tán lá, mưa phơi phới rào

Lá xanh lên với trời cao

Xác ve, muôm muỗm, cào cào đánh đu

 

Hơi may gõ cửa ngày thu

Lá vàng rơi tận tít tù mù xa

Vòng xoay biết mấy can qua

Mắt người sương khói la đà trông cây.

 

 

VŨ MẠNH TỮ

CHIỀU NGHĨA TRANG

 

Con ra thăm bố mẹ

Nơi... những hàng bia một thẳng ngay

Hiền lành như người cõi âm vậy

 

Dẫu đi xa con vẫn thấy

Lớp sơn trên mộ, đậu ánh mặt trời

Gốc đại ngày một già hơn

Ru lời ru của gió

Nén hương con thắp...

bao lần mà vẫn như bỏ ngỏ

Lỗi của chúng con

Sóng cồn cào, sông nhạt nắng xa hơn

Ùa vào ký ức

 

Chén rượu, tiền vàng... con mong rất thực

Để bớt đi nỗi đau ở thế gian này

Và ước một cánh chim bay

Đó là cánh chim về nơi đất mới

 

Chiều nghĩa trang vương lại...

Tuổi thơ con.

 

 

 

Tin mới nhất









Lượt xem: 140 views    Bản in

Các tin đã đăng:

Xem tin theo ngày:     Tháng:    Năm:     
HỘI VĂN HỌC NGHỆ THUẬT TỈNH TUYÊN QUANG
Giấy phép xuất bản số: 07/GP-TTĐT ngày 06/1/2015 của Sở Thông tin Truyền thông tỉnh Tuyên Quang
Chịu trách nhiệm: Mai Mạnh Hùng - Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật Tuyên Quang - Điện thoại: 02073 823 508
Trụ sở: Số 215, đường Tân Trào, phường Phan Thiết, thành phố Tuyên Quang. Điện thoại: 02073 822 392 - Email: baotantraotq@gmail.com
@ Bản quyền thuộc Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Tuyên Quang

   Design by 

Online:
7

Lượt truy cập:
380.992