TẢN MẠN ĐẦU XUÂN. TẢN VĂN CỦA MAI HOÀNG
Thứ 4, ngày 20 tháng 3 năm 2019 - 9:47

Buổi sáng thức dậy sau những ngày Tết, lòng thật nhẹ nhàng. Đang độc thân nên gần mười giờ sáng mới bình minh, cũng chẳng ai làm phiền, thúc giục. Pha gói mì lót dạ, ngồi lãng đãng nhìn màn mưa phùn lất phất thấy yêu quá những khoảnh khắc này. Bữa sáng giản đơn, không thịt thà, rau củ, rượu bia chúc tụng chỉ những sợi mì ăn liền thôi nhưng lại thấy ngon vô cùng. Lòng ước, giá như ngày nào cũng như ngày hôm nay.

Những ngày đầu xuân, tiết trời vẫn còn lây rây lành lạnh. Mưa phùn giăng giăng nhưng lại không làm lòng người ủ dột, buồn thê thảm như những cơn mưa ngâu. Mưa dội vào lòng người những rung cảm mát rượi, đánh thức từng mầm non bé xíu bật dậy, tất tả ngời xanh. Phố xá, khắp mọi nẻo miền quê thêm thanh bình êm ả khi mưa về giăng mắc và tim ta cũng như rộn ràng theo phập phồng hơi thở mùa xuân đang dâng tràn.

Mới hôm qua thôi, Tết hãy đang còn nhộn nhịp, người người tất bật, lo từng gói kẹo, chiếc bánh, thịt thà, rau cỏ nấu ăn đãi khách, đãi bạn. Rồi trước Tết, nhịp sống gấp gáp thấy rõ, sự lo lắng hiện lên trên từng khuôn mặt của những người không có tiền lẫn có tiền. Nhiều lúc ngẫm lại, sao Tết lại làm người ta khổ thế nhỉ? Trăm cái lo cứ ngồn ngộn ập đến. Cứ nhẹ nhàng như thường ngày được không? Dẫu biết rằng mỗi năm có được mấy ngày Tết ngắn ngủi nhưng không hiểu sao khi nhìn những tất bật đó lòng lại không thể ngừng suy nghĩ. Như mẹ, người đã gần sáu mươi cái xuân xanh, lúc nào cũng lo âu khi Tết đến. Xưa thì lo Tết đến con cái không được bằng bạn bằng bè, nên dẫu đói dẫu nghèo Tết năm nào cũng phải sắm quần áo đẹp cho con cái vui lòng. Nay thì lại lo từng bữa ăn ngày Tết cho con cháu. Thật đến vất vả!

Mấy cụm hoa mẹ dùng chưng Tết còn thừa, sẵn tiện mảnh đất trước nhà bỏ không, mẹ xới tơi đất, cắm xuống. Qua mấy ngày Tết, những nụ hoa ngày trước giờ bung nở xum xóe, mầm chồi cũng tách vỏ mà bật dậy màu xanh. Mẹ cười mãn nguyện bảo, năm sau chắc không phải mua hoa nữa rồi. Bất chợt cơn gió xuân hây hẩy mát dịu len qua khóe mắt chằng chịt những vết chân chim của mẹ mà lòng ta nhói xót. Mùa xuân là mùa vạn vật sinh trưởng, bung nở sức sống, tỏa ngát hương thơm nhưng cũng là mùa mà con người cảm thấy sự xa cách với người thân một cách rõ rệt nhất. Lòng hoang mang khi thấy cha mẹ tuổi ngày một lớn, tóc thêm sợi bạc, da thêm vết đồi mồi, chỉ biết sang năm mới cầu nguyện mong mọi điều ước tốt đẹp.

Những ngày đầu xuân đi chùa với mấy người “bạn già”. Đứa nào đứa nấy lo lắng chuyện chồng con mà phát thương. Riêng ta thì ung dung theo quy luật “duyên tới lúc nào thì nhận lúc đó”, không suy nghĩ nhiều. Nhiều năm của thanh xuân bản thân đã cật lực bán sức khỏe, sống vội sống gấp nhưng rốt cuộc vẫn thấy lòng nặng trĩu, lo lắng. Đi chùa đầu năm để tâm thanh tịnh, nhẹ nhàng, gạt bỏ mọi vướng bận… hứa với bản thân những tháng ngày sau sống chậm lại, sống cho bản thân và gia đình nhiều hơn, để mỗi ngày trôi qua là một ngày ý nghĩa. Lốc lịch trên tường lại dầy lên qua mỗi mùa xuân, bánh kẹo, thịt thà, dưa hành cũng dần trôi vào cuộc sống thường ngày. Những ngày đầu xuân là thời điểm để con người lắng lại, chuẩn bị tâm thế cho một mùa mới, hy vọng, tràn trề…

Đầu xuân, nhớ dăm ba cái vụn vặt mà lòng xao xuyến bâng khuâng…

M.H

 









Lượt xem: 43 views    Bản in

Các tin đã đăng:

Xem tin theo ngày:     Tháng:    Năm:     
HỘI VĂN HỌC NGHỆ THUẬT TỈNH TUYÊN QUANG
Giấy phép xuất bản số: 07/GP-TTĐT ngày 06/1/2015 của Sở Thông tin Truyền thông tỉnh Tuyên Quang
Chịu trách nhiệm: Mai Mạnh Hùng - Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật Tuyên Quang - Điện thoại: 02073 823 508
Trụ sở: Số 215, đường Tân Trào, phường Phan Thiết, thành phố Tuyên Quang. Điện thoại: 02073 822 392 - Email: baotantraotq@gmail.com
@ Bản quyền thuộc Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Tuyên Quang

   Design by 

Online:
79

Lượt truy cập:
380.404