Trang thơ nhiều tác giả
Chủ nhật, ngày 27 tháng 1 năm 2019 - 8:1

NGUYỄN BÌNH

ĐẠI NGÀN

 

Trong rừng đại ngàn

       Vô vàn

            Những cây

                       Cổ thụ

Dưới tán rừng

          Những cây non

                     Khát mặt trời

 

Siêu bão từ ngoài khơi ập tới

Những cây già rỗng ruột

                    đổ ngổn ngang

Cây non đón nắng vàng

Từ đáy rừng những mầm xanh bừng thức

 

Rồi hoa rừng sực nức

Ríu rít đàn chim về

Gọi miền quê

Gọi đam mê

Vòng tạo hóa vừa quen vừa lạ

Bỏ quên thời gian.

 

 

NHƯ LIÊU

ẤM LÒNG THEN

 

Hồ xanh, mảng lặng như tờ

Xôn xao câu hát, ngẩn ngơ vọng tình

Lời Then quấn quýt người xinh

Tính tẩu rộn rã lòng mình lòng ta

 

Câu thề vọng đến non xa

Lời thưa bừng tỉnh nõn hoa cuối rừng

Non xao xuyến, nước long lanh

Bồng bềnh mây trắng trời xanh bồng bềnh.

 

So chi lên thác xuống ghềnh

Có duyên ngọt lịm tấm tình người ngoan

Tình cờ như lửa mới nhen

Nửa cung đàn Tính lời Then ấm lòng.

 

 

ĐỨC CHUYÊN

MIỀN NHỚ

 

Ngàn năm tạo hóa nên hình

Động Khuổi Pín với Lâm Bình quê em

Đã say đàn Tính câu Then

Mây xanh núi thắm còn ghen tình người

“Chum Thần” đựng rượu bao đời

“Gươm thiêng”, “Hổ phục” cùng người giữ quê

“Long Sàng” ai nấy đi về

“Rèm hoa”, “Sập đá” say mê lòng người

“Măng” non nhú bẹ đội trời

Lâm Bình đáng nhớ một thời Nà Hang.

 

 

TRẦN XUÂN VIỆT

LẠC GIỮA MIỀN QUÊ

 

Tôi lạc giữa một miền quê mới

Khi tiếng gà hai tỉnh đều nghe

Tôi đi giữa phố trong xóm núi

Đường bê tông chạy tới đỉnh đồi

 

Tiếng máy chạy trong thôn nhộn nhịp

Nhà hai tầng núp dưới hàng cây

Vào thời vụ máy chạy theo ca kíp

Tiếng quê hương thao thức đong đầy

 

Bức tranh mới trên quê hương mới

Nước sạch về từng căn hộ mới xây

Quê hương ơi mùa bội thu đến thế

Mía ngọt chè xanh thơm thảo đến nao lòng

 

Mẹ của con ơi! Lưng mẹ đã còng

Con muốn thẳng ngay như tấm lòng của mẹ

Mẹ nhìn thấy các con từ tấm bé

Vụt lớn lên trên mảnh đất nghèo

 

Biết làm giàu trong lúc gieo neo

Biết đứng dậy trên quê hương khi ngã

Mẹ trồng cây cho các con hái quả

Huyền thoại quê hương neo giữ trông lòng

 

Dù có đi khắp bốn phương trời

Có một miền quê tháng ngày cất giữ

Mẹ già ơi hết thời lam lũ

Con lạc lối về khi quê đã đổi thay.

                                      

 

GỬI NINH LAI

 

Dòng sông Đáy như một dải lụa xanh

Dào dạt chảy quanh Ninh Lai quê ta đó

Dãy Tam Đảo chập trùng mây gió

Lời Soọng Cô em hát đến nao lòng

 

Cũng như em bao cô gái bên sông

Em màu mỡ như phù xa đất bãi

Em tươi xinh như lúa thời con gái

Những chàng trai căng nhựa tuổi trăng tròn

 

Tre nứa quê mình đã hóa tăm hương

Người quê mình lớn lên cùng doanh nghiệp

Xưởng làm hương một mô hình rất đẹp

Em tuốt tăm hương như múa giữa làng nghề

 

Trại chăn nuôi truyền thống của làng quê

Lên xuống thác ghềnh bền gan vững trí

Những chiếc cầu bắc qua hai thế kỷ

Đường bê tông rộng mở tới chân rừng

 

Các cụ già ánh mắt rưng rưng

Nhìn bức tranh quê đủ màu đủ sắc

Lời Soọng Cô đêm nay em hát

Đã bừng lên sức sống của quê nhà.

 

 

NGUYỄN KIM THANH

XUÂN VÙNG CAO

 

Chợt nhận ra dòng suối

Dềnh dàng chậm chạp trôi

Dừng chân trên đèo Gió

Mùi hương xoan ngát trời

 

Lúa đồng vừa ấm bụi

Rừng đã nẩy lộc non

Chợ phố huyện đông hơn

Người - hàng - xe rộn rã

 

Câu Then từ ruột đá

Sưởi ấm bếp lửa nhen

Du khách đến chưa quen

Cũng la đà vào hội

 

Khúc “ới la” mời gọi

Hội Còn lại vào xuân

Sắc màu trộn thanh âm

Vấn vương mềm ngọn lúa

 

Hội Lồng tông đã mở

Gọi trăng gió cầu mưa

Cho mưa thuận gió hòa

Cho đêm tình phơi phới

 

Xuân vùng cao - Ai tới

Cũng nghiêng ngả xốn xang

Như suối nguồn gọi núi

Yên vui mãi bản làng.

                   

 

ĐOÀN THỊ KÝ

XUÂN LÀNG TẰM

 

Hướng mặt ra sông giữ nếp nhà,

Những lão nông tuổi 5x, 6x

Mở compiutơ xem vận nước vận làng,

Bờ bãi đẻ trứng vàng

             Không riêng tiếng gà cục tác

 

Sông Lô bầu sữa ngọt

Ăn cho tươi, ở cho tình,

Người làng tằm sớm mai mở cửa

Chẳng thẹn mình…

 

Thú điền viên nương cây cảnh thả hồn

Ngũ long hoa đào, xum xuê hoa cúc…

Gợi nhớ thuở làng Tằm còn Trường Canh nông

Có rặng thau, rặng sòi mùa đông

Nối vòng cung ngũ sắc

Khôn thiêng

 

Góc vườn đào nhà Tuyển

Chiếc bể ươm tơ mặt nguyệt

Thuở ăn cơm đứng

Thành cổ bình

Soi bóng dòng Lô

 

Ánh gương mặt cha tôi

Ông giáo làng yêu hoa và yêu trẻ

Xuân này cha về trong lặng lẽ

Chuyên nước cổ bình

 

Dấu sương tan sớm làng Tằm…          

 

 

KIM ĐỨC HƯNG

VỚI MÙA XUÂN

 

Lá non và chồi biếc

Hoa thơm và trái ngọt

Em xinh với môi hồng

Thanh tân với mùa xuân.

                     

XUÂN HÒA AN

 

Xóm làng sương khói râm ran

Trẻ con tiếng cười hoa nở

Má hồng lúng liếng lan lan

Mùa xuân mùa xuân hòa an.

                          

 

LƯƠNG ĐỊNH

MÙA NHẠC XUÂN THÌ

 

Trăng mở lòng thung, trời thả gió

Đêm nhuộm chàm dãy núi mờ xa

Nhạc ngựa gõ đèo gieo lục lạc

Dập dìu đêm hội mấy mường qua

 

Nghiêng đồi ché rượu cong cần vít

Trời nở ngàn sao, đất giục hoa

Vòng xòe nối mở bao sơn nữ

Men hồng lên má phấn son thoa

 

Nhịp xòe say lướt êm nhung cỏ

Phía nào anh ngã cũng lòng em

Khèn như ai bỏ bùa mê ấy

Vi vút hồn anh lúc nhạc lên

 

Chín chục đêm ngày mà chớp mắt

Mùa nhạc xuân thì mở mấy khi

Anh sợ già trước câu em hát

Lộc trời mang đến, vội đem đi…

 

 

LÊ NA

RẠ RƠM THÁNG CHẠP

 

Làng xưa, no đói ngó rơm

Trâu nhai gió bấc

Mưa đơm tiếng gà

 

Đồng gần xót cánh đồng xa

Tháng mười tới

Tháng một qua

nhọc nhằn…

 

Mong manh mùa lép, vụ cằn

Rạ rơm gầy mỏng

rét lằn ngày đông

 

Nay về, xe máy ra đồng

Xỉn nâu rơm rạ xếp vồng màu quê

 

Bờ cong, hoa tím lối về

Khói bay lên sợi nắng mê mải chiều

 

Cánh chiền chiện gió xiêu xiêu

Nghe vang tiếng hót trong veo giữa đời

 

Rạ rơm tháng Chạp mình ơi

Tôi đang đắp ấm những lời mẹ ru.

 

 

NGUYỄN HỮU DỰC

KHÚC RU CỦA MẸ

 

Sinh từ giọt máu của cha

Lớn trong lòng mẹ ơi à… à ơi

Lời buồn gió hắt mây trôi

Lời ru của mẹ răn đời con mang

 

Cái cò, cái vạc, cái giang

Lời ru nước mắt hai hàng con đau

Mẹ đi không nói một câu

Anh em rau cháo nuôi nhau lẻ đàn

 

Sông gầy lay lắt thuyền nan

Cánh buồm xa tít ngút ngàn chân mây

Bến xưa nhặt bóng mẹ gầy

Tìm lời ru gặp lá bay cuối chiều

 

Mẹ ơi! Thèm một lời yêu

Một vòng tay ấm nựng điều thương con

Chiều nơi khuất bóng hoàng hôn

Khúc ru của mẹ chập chờn đâu đây.

 

TRÚC XINH CÒN ĐỨNG SÂN ĐÌNH

 

Hôm tôi ra trận ngày xưa

Sân đình em hát mắt đưa trộm nhìn

Thế rồi hứa hẹn làm tin

Trúc xinh hôm ấy cũng nhìn sang tôi

 

Nghĩ rằng buổi ấy rồi thôi

Trường Sơn bên cánh võng ngồi nhớ em

Dại khờ dòng chữ đầu tiên

Thăm cô hàng xóm những đêm học bài

 

Ba lô nặng trĩu trên vai

Nhớ thương theo những dặm dài hành quân

Cánh thư đâu dễ nối gần

Chiến trường thì rộng mùa xuân biển trời

 

Về làng tóc muối sương rơi

Trúc xinh em vẫn mồ côi một mình

Tháng năm ơi quá vô tình

Để vành trăng khuyết bên đình chờ ai.

 

 

ĐÀO XUÂN THỦY

ÔNG KÉ TÂN TRÀO(*)

Gió vờn khóm lúa tiếng lao xao

Có một “Ông Ké” ở TânTrào

Xắn đất đắp bờ giữ nước ruộng

Để lúa mùa này năng suất cao

 

“Ông Ké” thường xuyên thăm từng nhà

Chuyện làm ăn sức khỏe người già

Sách vở mực bút cho trẻ nhỏ

Tình thương rộng lớn như người cha

 

Sáng sáng thức dậy đúng năm giờ

Chim rừng thức giấc hót líu lo

“Ông Ké” say sưa bài thể dục

Thoăn thoắt chân tay tóc bạc phơ

 

“Ông Ké” là Bác - Hồ Chí Minh

Tinh hoa trời đất đã kết tinh

Vầng dương sáng muôn đời con cháu

Mênh mông sâu nặng nghĩa ân tình.

 

(*) Những câu chuyện cảm động về Bác

thời gian ở Tân Trào.

 

QUỲNH NGA

BIỂN KHÔNG DẬY SÓNG

 

Em tìm về nơi đảo ngọc quê anh

Tận mắt thấy biển xanh không dậy sóng

Nước hiền hòa nâng hàng dừa xõa bóng

Nắng hạ xô nghiêng dải cát óng vàng

 

Một chút ưu tư, một thoáng ngỡ ngàng

Và chứa chất biết bao điều muốn nói

Thăm nhà lao bỗng tim mình đau nhói

Mắt nhạt nhòa thầm gọi Tổ quốc ơi!

 

Khu biệt tù xưa kìm kẹp đòn roi

Từng giam giữ những con người quả cảm

Dấu vết chiến tranh hằn sâu vào tâm khảm

Tim biển nghẹn ngào con sóng lặng câm

 

Đảo Ngọc mùa này sim tím trổ bông

Hoa tường vi cũng trải lòng biêng biếc

Tiếng của ngàn xưa vọng về thao thiết

Yêu quê hương yêu Phú Quốc vô cùng

 

Ơn những người con quả cảm anh hùng

Trước cái chết chưa một lần nao núng

Biển nơi đây không trào dâng con sóng

Mà chỉ âm thầm xoa dịu vết thương đau

 

Trời đất mở lòng tình biển nông sâu

Ngân khúc hát ru mấy ngàn đêm lẻ

Đảo Ngọc hôm nay căng tràn sức trẻ

Thật tự hào mang dáng vẻ Việt Nam.

 

 

MAI LIỄU

ÔNG ƠI, SAO THẾ!

 

Ông đi ra vườn

Chăm cây hái quả

Bé chạy theo sau

Thấy gì cũng lạ:

 

Kia là quả na

Vừa thơm vừa ngọt

Đây là quả ớt

Càng đỏ càng cay!

 

- Ông ơi, sao thế??

Cũng từ đất lên

Vẫn ông chăm bón

Cây cho quả ngọt

Cây toàn quả cay?

 

- Như nhà mình ấy:

Cháu thì thích ngọt

Ông lại thích cay

Nên vườn mới có

Na ngọt, ớt cay!...

 

 

HUYỀN NGỌC

ĐÀN ONG

 

Đàn ong vàng xây tổ

Trên cây nhãn vườn sau

Lủng lẳng treo cành cao

To như là cái mũ

 

Bận rộn nhất ong thợ

Cứ bay đi bay về

Cõng trên lưng thùng mật

Ngọt hơn cả kem que

 

Oách nhất là ong lính

Tuốt gươm đứng sẵn sàng

Bảo vệ kho lương thực

Trông rất là hiên ngang

 

Ong chúa oai nhất làng

Chỉ sinh con đẻ cái

Suốt từ sáng đến tối

Cứ quanh quẩn trong nhà

 

Đàn ong rất chăm chỉ

Làm việc suốt bốn mùa

Kho chứa đầy mật ngọt

Chả bao giờ phải mua.

 

 

CAO XUÂN THÁI

CON “ỈN”

 

Lúc mới mua về

Bé bằng con cún

Một năm đã lớn

Bằng chú nghé hoa

Cái đuôi ngo ngoe

Bốn chân chũn chĩn

Suốt ngày ủn ỉn

Nằm thở phì phò

Vô nghĩ vô lo

Hay ăn chóng lớn.

 

 

 

TRẦN THÀNH HOÀNG

BẠN NGHÉ ĐI HỌC

 

Hôm nay mẹ đèo Nghé

Đi đến trường mầm non

Mẹ dặn gặp cô giáo

Con phải khoanh tay chào.

Cô giáo nhìn rất trẻ

Trông xinh hơn cả bà

Các bạn sao đông thế

Ai cũng tươi như hoa

Cô giáo ra đón Nghé

Chao ôi dịu dàng là.

Con theo cô vào lớp

Cho mẹ đi làm nào.

Trong lớp nhiều các bạn

Chẳng thấy ai khóc nhè

Nghé cũng lớn rồi nhé

Không để ai cười chê.

 

 

NGUYỄN KHẮC QUYỀN

EM NUÔI LỢN ĐẤT

 

Em nuôi lợn đất béo tròn

Lợn đất cũng giống như con lợn chuồng

Lợn chuồng kêu ủn ỉn luôn

Còn con lợn đất có mồm lặng im

Lợn đất chỉ muốn ăn tiền

Đồng tiền tiết kiệm, em liền cho ăn

Khi nào bụng lợn no căng

Em mổ ra lấy vài trăm nghìn đồng

Tiền này em để cảm thông

Giúp bạn nghèo khó học trong nhà trường.

 

 

CAO XUÂN THÁI

VIẾT TRONG ĐÊM NGUYÊN TIÊU

 

Thơ đang hay lên trong từng ý nghĩ

Anh chẳng giấu lòng mình đâu em

Thơ cho ta niềm tin

Cho ta nương tựa

 

Thơ bí hiểm, tượng trưng, duy lý...

Những trường phái thơ năm tháng có còn?

 

Ai đã từng bạc tóc từng đêm

Để viết câu thơ sương trắng

Bồi hồi tiếng gà khuya

Nghe đất đai phập phồng thai nghén

 

Thơ không thể tưng bừng son phấn

Khi mùa màng thất bát vẫn còn kia

Thơ ngược rừng, thơ vươn ra biển

Thơ nhắc bao người lính chưa về

 

Thơ quặn lòng cùng tiếng mẹ ho

Bàn tay run run mỗi sớm mai thắp lửa

Thơ như khung cửa mở

Cho con trẻ ùa vào

 

Thơ ấm lòng bao người cần lao

Để đôi mắt không còn buồn thế nữa

Đêm nay dưới vầng trăng tỏ

Anh gặp câu thơ cuộc đời...

 

 

TRỊNH THỨ

MẠCH NGUỒN ĐỜI CON

 

Từ núi,

mẹ rẽ đường sương

những mầm xanh ngút ngát đồi nương

ngày vui của mẹ

là bắp đầy hạt, chuối trĩu buồng

khi chiều buông gian nhà thứ 3 đỏ lửa

có chúng con quây quần

bên mẹ mỗi đêm.

 

Khi chúng con lớn,

mang theo tình yêu của mẹ

mang lời ru “ứ nọng nòn”

đi khắp nẻo đường quê, phố thị

lời mẹ như tiếng suối,

là lạch nguồn róc rách

chảy suốt bốn mùa

trong con.

 

Mẹ là người của bản

Như cổ thụ rừng già

Vươn sức mình trở che

Con như loài dây núi

Bện vào cây mà xanh tốt, nở hoa.

 

 

MAI LIỄU

GIÁ NHƯ NGÀY TRƯỚC

 

Giá như ngày trước ta hận lắm

Hận trời đang nắng bỗng tuôn mưa

Hận cả mùa thu xanh không tưởng

Nắng lả lơi động gió đã vậy vèo...

 

Ta đã mệt với con tim mỏi mệt

Ta đã quên để chả nhớ nhung gì

Chẳng muốn biết mùa thu đi lối tắt

Qua cánh đồng, gió đã lạnh sang đông...

 

Bao âu yếm giờ thành hư ảo hết

Tiếng chuông chùa thong thả ném vào mưa

Ta ném vào đời câu thơ buồn nhức nhối

Thì mong chi thơ sống thọ hơn người

 

Em từng lo con tim ta dở chứng

Lúc ta cần chỗ dựa lại quay lưng

Không có cả một lời từ biệt

Nghĩ cho cùng trời đất cũng vô tâm...

 

 

VƯƠNG HUYỀN NHUNG

Ừ THÌ

 

Ừ thì nắm bàn tay

Chắc gì mình thương đủ

Hao gầy lên mùa cũ

Suốt một đời rong rêu

 

Ừ thì đã thật yêu

Chắc gì xanh một thủa

Vòng quay đan nhịp thở

Biết xanh xa mất rồi

 

Ừ thì nhớ nhớ thôi

Muôn vàn hạt sương rơi

Sau lưng giấu ngàn lời

Đêm bứt tràn qua mặt

 

Ừ thì trong khoảnh khắc

Phải làm sao hỡi người?

Ngăn sóng giữa lòng khơi

Quanh ta ngàn bão dữ

 

Ừ thì ai xếp chữ

Enter ngày hôm qua

Hòm thư treo hồn đá

Em - anh biết bao giờ?

 

 THAY LỜI GIÃ BIỆT

 

Cho ta cháy đến kiệt cùng

Đam mê câu chữ treo lưng trời buồn

Khát hoài một ánh mắt suông

Ngực thao thiết nhớ câu thương nửa vời

Quay lưng chết nửa cuộc đời

Chén cay men đắng ngọa lời rối ren

 

Phố tương tư chẳng thắp đèn

Ta tương tư giấu hờn ghen riêng mình

Quê người chạm bước điêu linh

Cầm lên nắm đất nghĩa tình nặng sâu

Ta đi dẫu bạc mái đầu

Hành trang cất giữ bóng đâu một người

 

Tuyên ơi! Còn đó... mình ơi!.

 

 

PHẠM NGỌC KHUÊ

TÌNH XUÂN

 

Gió bấc dắt xuân vào phố

Giục chuông nhà thờ Núi Cố

Dùm xanh dan díu dòng Lô

Cầu vươn thả tình đáy nước

 

Chợ xuân cùng em vui bước

Đào phai e ấp cười duyên

Quất xinh điệu đàng chào khách

Muôn hoa khoe sắc đưa hương

 

Ngợp trời hoa nàng xuân ngây ngất

Trước tượng đài chúng cháu dạ bâng khâng… !

 

 

PHƯƠNG VŨ

MỘT GIÁ TRỊ TRONG MÙA XUÂN NÀY

 

Một câu thơ vượt ra ngoài xác phàm

Có giống cánh hoa mơ mong manh nở ra từ

                                             xù xì gai góc?

Hãy cứ vui khi nắng về

Khi bầy chim chao chác không trung.

 

Sẽ có một giá trị trong mùa xuân này

Ấy là mầm cây đêm qua ngập ngừng tách vỏ

Mầm cây hứa hẹn mùa màng

Trên khoảnh đất khô cằn

Không có dấu hiệu của sự e sợ.

 

Hãy cứ để câu thơ vượt thoát như cánh chim

Như hạt mầm kia đợi mùa hái quả.

 

 

KHÚC VU VƠ THÁNG CHẠP

 

Ngày buông vó câu

Chớp mắt mà tháng Chạp

Đăm chiêu cũng vuột tầm tay

 

Hôm qua ngắm mây bay ngoài cửa sổ

Thấy nụ cười tiền nhân

Nụ cười không ưu phiền

Như nắng.

 

Hôm nay rẫy một đám cỏ bên cạnh một vuông cỏ

Trồng một cái cây bên cạnh một cái cây

Tàn tro lả tả bay trên tay ngọn khói

Người đi lâu đi mãi không về

 

Tháng này thôi buồn không mưa

Khói trầm cay cay khóe mắt

Xòe diêm thắp nụ cười không ưu phiền

Tàn tro bay về tít tắp.

 

NGỌC HIỆP

KHÁT VỌNG MÙA XUÂN

 

Chào Kỷ Hợi hai nghìn mười chín

Mặt trời lên tỏa sáng niềm tin

Quê hương đang mở rộng tầm nhìn

Nghị quyết Đảng soi đường chỉ lối

 

Ta lại bước sang mùa xuân mới

Trời trong xanh, cánh én dập dìu

Đón chào xuân tràn ngập tin yêu

Dậy lòng người vui lên phơi phới

 

Ta đã thấy khắp trên đồng nội

Những vùng cam, vùng lạc chuyên canh

Những nương đồi bát ngát chè xanh

Ngô, lúa lai năm đôi ba vụ

 

Rừng khép tán bốn mùa che phủ

Tiếng suối reo tấu khúc nhạc vui

Và tiếng còi nhà máy nơi nơi

Nhộn nhịp vào ca mừng xuân mới

 

Cầu Bình Ca thông xe đón đợi

Hẹn cây cầu Tình Húc qua sông

Đường quê ta phẳng nhựa, bê tông

Hàng xuất khẩu đi ra muôn ngả

 

Nghe chăng em quê mình hối hả

Vào mùa xuân chung sức dựng xây

Xuân của niềm tin, khát vọng dâng đầy

Hướng tương lai, chân trời rộng mở...

         

   

TRAO SANG

TUYÊN QUANG VÀO XUÂN

 

Tuyên Quang vào xuân

thành phố nhìn góc nào cũng đẹp

Nông Tiến, Tràng Đà đào quất đỏ vàng

 lúng liếng

Đội Cấn, Hưng Thành bắp cải, su hào,

súp lơ xanh mát mắt

Ỷ La, Tân Hà cúc hoa, hồng hoa

thơm ngào ngạt.

 

Tuyên Quang vào xuân nhà nhà thay áo mới

Khu Long Bình An rộn rã còi ca vào tấp nập

Yên ả dòng Lô cầu cầu nối đôi bờ

cờ bay phấp phới

Đường ngõ xóm bê tông sáng sủa tận sâu xa.

 

Tuyên Quang vào xuân người người hồ hởi

Vươn hết sức mình vì tươi sáng ngày mai

Con trẻ tới trường hồng tươi khăn đỏ tung bay

Đào đã thắm cùng lòng người nồng thắm

 

Đón xuân về xuân của muôn năm.

 









Lượt xem: 202 views    Bản in

Các tin đã đăng:
   Trang thơ nhiều tác giả - Đăng ngày:  07/10/2019
   Trang thơ nhiều tác giả - Đăng ngày:  19/09/2019
   SÁNG TÁC, QUẢNG BÁ CÁC TÁC PHẨM VĂN HỌC, NGHỆ THUẬT VÀ BÁO CHÍ VỀ CHỦ ĐỀ “HỌC TẬP VÀ LÀM THEO TƯ TƯỞNG, ĐẠO ĐỨC, PHONG CÁCH HỒ CHÍ MINH” - Đăng ngày:  06/09/2019
   Trang thơ nhiều tác giả - Đăng ngày:  06/09/2019
   Trang thơ nhiều tác giả - Đăng ngày:  31/08/2019
   Trang thơ nhiều tác giả - Đăng ngày:  13/08/2019
   Trang thơ nhiều tác giả - Đăng ngày:  21/07/2019
   Trang thơ nhiều tác giả - Đăng ngày:  04/07/2019
   Trang thơ nhiều tác giả - Đăng ngày:  22/06/2019
   Trang thơ nhiều tác giả - Đăng ngày:  05/06/2019

Tổng số: 145 | Trang: 1 trên tổng số 15 trang  


Xem tin theo ngày:     Tháng:    Năm:     
HỘI VĂN HỌC NGHỆ THUẬT TỈNH TUYÊN QUANG
Giấy phép xuất bản số: 07/GP-TTĐT ngày 06/1/2015 của Sở Thông tin Truyền thông tỉnh Tuyên Quang
Chịu trách nhiệm: Mai Mạnh Hùng - Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật Tuyên Quang - Điện thoại: 02073 823 508
Trụ sở: Số 215, đường Tân Trào, phường Phan Thiết, thành phố Tuyên Quang. Điện thoại: 02073 822 392 - Email: baotantraotq@gmail.com
@ Bản quyền thuộc Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Tuyên Quang

   Design by 

Online:
19

Lượt truy cập:
381.649