Trang thơ nhiều tác giả
Thứ 2, ngày 4 tháng 6 năm 2018 - 7:27

KIM ĐỨC HƯNG

CHÍN CHUM

 

Leo hết dốc là đến đèo Mã Quýnh

Ngoảnh sang bên thôn huyền thoại Chín Chum

Ta say mãi tiếng hươu đêm Trung Trực

Hương sả mềm nắng đầu hạ rưng rưng.

 

Mải mê nghe đèo xưa kia hoang vắng

Tay người khai hoang thành bạc thành vàng

Đường thẳng tắp Chín Chum vang tiếng máy

Mã Quýnh đèo anh ngả nghiêng say.

                                         21/5/2018

 

 

LÊ NA

CHỢ PHIÊN TUÂN LỘ

 

Tạt xe, ghé chợ bên đường

Cây đa đại thụ, nắng thương người làng

Mái gianh, lều ngói tuềnh toàng

Áo nâu chân đất, quáng quàng bán mua

 

Người Nùng mớ lá rừng chua

Chân ai bùn bết. Giỏ cua xạc xào

Khói say lão bán thuốc lào

Mít na, chuối mắn. Người Dao Móc Ròm

 

Bà Tày dắt con chó còm

Ngó hàng bánh rán. Lom rom lửa hồng

Mấy cô Trại Cộc chưa chồng

Liếc ngang váy áo, chọn bông tai màu

 

Cỏ xanh la liệt hàng Tàu

Ba Quanh, Trại Đát, trẻ chầu thùng kem

Bánh đa, bánh đúc trưa nhèm

Em rao hạ giá. Anh thèm bỏng ngô

 

Chợ quê phiên nắng, phiên mưa

Bán xui xẻo, vứt lọc lừa thật xa

Làng vui tấm bánh, đồng quà

Ước tiền nhiều tựa lá đa chợ nghèo.

 

 

NGUYỄN THẾ VIỄN

PHỐ NHỎ

 

Chiều nay ngang qua phố nhỏ,

Nhớ người con gái năm xưa,

Bồi hồi tiễn tôi ra trận,

Tan trường ôm cặp thẫn thờ.

 

Chiến trường nghìn trùng xa cách

Dòng Lô nỗi nhớ đong đầy.

Tiếng mơ lẫn trong hơi thở,

Đèn khuya thổn thức canh chầy.

 

Gót xưa còn vương phố nhỏ

Hàng cây xào xạc phất phơ

Đâu còn phố nghèo mái lá

Võng đưa kẽo kẹt trưa hè.

 

Tôi đi trong hoàng hôn tím

Bằng lăng níu bước chân người

Phượng rơi cồn cào nỗi nhớ

Người ơi xa cách phương trời.

 

 

 

 

 

QUỲNH NGA

NHỚ NGƯỜI TUYÊN

 

Anh có về thăm lại Tuyên Quang

Dọc triền đông khăn mây choàng vai núi

Hơi thở từ mặt sông Lô mỏng tang như làn khói

Mờ ảo vệt sương rười rượi sắc màu

 

Một miền quê để nhớ cho nhau

Bến phà cũ đi về trong hoài niệm

Đêm thành Tuyên giăng giăng ánh điện

Hắt xuống lòng sông như dát bạc giữa dòng

 

Về đi anh xuân đang độ ấm nồng

Bông nở thắm trải khắp vùng sơn cước

Gió thổi ngược chiều bãi bờ xanh mướt

Tóc pha sương hoa nắng rợp lối mòn

 

Núi kéo mặt trời về phía hoàng hôn

Đêm tình tự ôm nửa vầng trăng khuyết

Nỗi nhớ người Tuyên một mình em biết

Đếm ngược thời gian quá khứ hiện về

 

Mong có lần anh trở lại thăm quê

Thăm chiến khu xưa một thời máu lửa

Dòng sông Lô vẫn tháng ngày chan chứa

Sóng vỗ ngực thuyền lần lữa đợi người qua.

 

 

VƯƠNG HUYỀN NHUNG

XÓM HỒ

 

Bên vò rượu

Ủ hương men của cái nhìn khập khiễng

Cha tìm gì trong đó mà mỗi ngày

                           tắm mê mải thứ hơi cay

Cha giấu cha vào những tháng ngày tự chuốc

Được mất gì hay ngược hướng ưu tư

 

Con lếch thếch lội qua cánh đồng người

Đi qua bao nhiêu mùa đắp đổi

Chẳng dám mong về những ngày nghiêng cốc

Sóng sánh cơn đau

 

Mẹ cào cấu vào bóng chiều

Cố mót lại gì ở đó

Nào đã thấy mùa xuân trên những nhọc nhằn

Xóm Hồ ngóng những bước chân

Của những đứa con trai con gái

Vò rượu lặng câm

Bên thập thững đời người.

 

 

THỤC NGÂN

VẨN VƠ

 

Bây giờ mót thóc nhổ râu

Cầm dao cạo một vết đau đồng điền

 

Bây giờ quy hoạch vết liềm

Nông dân tra mạng mà xem trâu bò

 

Bây giờ nồi điện cá kho

Bao nhiêu thúng mủng trấu tro về giời

 

Bây giờ cua ếch đi chơi

Ao bèo nghèn nghẹn nói lời tiễn đưa

 

Bây giờ ngồi nhớ ngày xưa

Vết đau đỉa cắn bao giờ nguôi ngoai

 

Bây giờ nướng một củ khoai

Đường làng thon thả ra ngoài... mót rơm.

 

 

NGUYỄN HỮU DỰC

EM TẬP VẼ

 

Em vẽ ông mặt trời

Dậy sớm đậu trên cây

Đánh thức con gà trống

Gáy te te đón ngày

 

Em vẽ một sớm mai

Bản làng vui cày cấy

Vẽ con nước quay tròn

Khóm tre làng chim hót

 

Dòng sông xanh màu nước

Xa xa cánh chim về

Thuyền lồng trong bóng núi

Thác nguồn chảy mờ xa

 

Em vẽ một vườn hoa

Đua sắc màu trong nắng

Con bướm vàng lười biếng

Con ong chăm chỉ làm

 

Em vẽ quả đất tròn

Chim hòa bình tung cánh

Bạn năm châu yêu mến

Cùng quây quần hát vui.

 

 

NGUYỄN NHẬT HUY

(Thái Nguyên)

DANG TAY LÀ THẾ GIỚI

 

Dang tay là thế giới

Hít thở là thật vui

Thả tay là lá rơi

Chạy đều là gió chạy

 

Bàn tay nhìn xuống dưới

Rồi lại ngó lên trời

Có ông sao cười tít

 

Nhìn như là nghỉ ngơi.









Lượt xem: 110 views    Bản in

Các tin đã đăng:

Xem tin theo ngày:     Tháng:    Năm:     
HỘI VĂN HỌC NGHỆ THUẬT TỈNH TUYÊN QUANG
Giấy phép xuất bản số: 07/GP-TTĐT ngày 06/1/2015 của Sở Thông tin Truyền thông tỉnh Tuyên Quang
Chịu trách nhiệm: Mai Mạnh Hùng - Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật Tuyên Quang - Điện thoại: 02073 823 508
Trụ sở: Số 215, đường Tân Trào, phường Phan Thiết, thành phố Tuyên Quang. Điện thoại: 02073 822 392 - Email: baotantraotq@gmail.com
@ Bản quyền thuộc Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Tuyên Quang

   Design by 

Online:
68

Lượt truy cập:
369.784