Trang thơ nhiều tác giả
Thứ 5, ngày 21 tháng 12 năm 2017 - 14:14

KIM ĐỨC HƯNG

MANG CẢ HOA BAY

 

Tam Đảo gần trưa sương chửa tan

Phiên chợ xa xa chắc chưa tàn

Cô em xuống núi gùi xuống núi

Mang cả hoa bay lẫn nắng vàng

 

Rừng thông đứng lặng chẳng reo vang

Lữ khách liêu xiêu phố dọc ngang

Chợt nhớ xa xưa đường xưa ấy

Cùng với người xưa với đại ngàn.

                            

2/11/2017

 

 

VŨ MẠNH TỮ

VỀ KIM BÌNH

 

Về Kim Bình

Nắng đã bớt ngược dòng Gâm

Nước xanh chan đầy bóng núi

Ánh đồng chiều đã gọi

Lúa lên xanh

Ngô mẩy hạt vàng

 

Tán cọ xòe đón nắng thu sang

Đàn chim nhỏ ríu ran gọi bạn

Ai ở đây nhớ mùa đông, nắng hạn...

Mà hôm nay nước non - thả cọn nước đầy

 

Bó Củng vào thu nắng ấm rừng cây

Khói nhà sàn lưu lòng khách lạ

Bát nước chè xanh, chén rượu hồng đôi má

Ấm Kim Bình... ấm mãi lòng tôi

 

Ngày Kim Bình một thuở xa xôi

Dáng Bác thân thương giữa lòng đại hội

Cả dân tộc - bước vào trang sử mới

Nắng vàng tươi hôm nay...

Tôi về với Kim Bình.

 

 

ĐOÀN THỊ KÝ

NẾU LẠI ĐƯỢC BẮT ĐẦU

 

Tặng họa sỹ Mai Hùng có bức tranh lụa

“Thợ khâu giày” triển lãm ở nước Mỹ

 

Một góc nhỏ

Không thể nhỏ hơn được nữa

Một kiếp người không thể trầm hơn

Ngồi sửa những đôi giày cũ kỹ

 

Đi những đâu rồi đến những đâu

Không nói ra ông thợ giày đều biết

Dù từ lúc oe oe tiếng khóc nay tóc muối tiêu

ông chỉ ở chốn này

Khiêm cung, lặng lẽ

 

Mái nhà rêu phủ

Che chắn phận người suốt dải biên cương

Sống trên đá giữ hồn của đá

Tường đá rêu ăn mòn

Tình người rêu bất lực…

Đi màu nào ra chất?

Mê đắm nhiệt cuồng tuổi thanh xuân

Không nuối tiếc

 

Nếu được làm lại từ đầu chốn ấy lại có người dưng

Lỉnh kỉnh mầu mè, ba ta vẹt gót

 

Không phiên bản

Vẻ trầm ngâm phát sáng

“Thợ khâu giày” cõi rêu đá mù sương…

          

Làng Tằm ngày 3/12/2017

 

CAO XUÂN THÁI

CHỢ BÌNH XA

 

Em có về Bình Xa

Cùng anh đi chợ Bợ

Ríu rít lời bán mua

Ngọt lừ như mật mía

 

Mỗi lần em đi chợ

Học được điều thât thà

Cũng mớ rau cân cá

Ấm tình người quê ta

 

Chẳng ngại con đường xa

Mỗi lần em đi chợ

Gặp nhau là vui rồi

Chỉ nụ cười mắc nợ...

 

Này trám chua, măng nứa

Vịt bầu từ Minh Hương

Đỗ lạc cùng khoai sắn

Thơm vị chè Thái Sơn

 

Nhớ cam ngọt Hàm Yên

Đọng trên môi lữ khách

Rượu thơm đất  Phù Lưu

Ngả nghiêng bao ánh mắt

 

Em mang điều chân thật

Trên con đường về nhà

Mây trắng qua đèo Ẳng

Người còn về Bình xa...

 

 

NGUYỄN HỮU DỰC

TAM ĐẢO TỰ SỰ

 

Tam Đảo xanh

Thoai thoải hàng thông đứng

Tam Đảo mây

Lãng đãng biển hồ

Nắng vàng trải mượt như tơ

Một vùng sơn địa mờ mờ sương giăng

 

Tam Đảo trăng

Chiếc lược cài trên núi

Tam Đảo suối

Bắc ngang bẩy sắc cầu vồng

Nhấp nhô dãy phố cong cong

Chênh vênh đường nhỏ lượn vòng gần xa

 

Ô hay cảnh thật đấy mà

Ngỡ như tranh lụa mượt mà nét tiên.

 

GIA DŨNG

HOA RỪNG CỰC BẮC

 

Chiều qua đột ngột tin em đến

Hàng cây trước ngõ đứng bơ thờ

Ngọn gió buông dài trong lá rủ

Con chim nào về mách ngu ngơ?

 

Cứ ngỡ như vừa mới tiễn em

Mắt huyền tóc xõa xuống vai nghiêng

Môi cười chút nắng vương như phấn

Gót nhỏ em đi bước dịu hiền

 

Cứ ước em đi chừng vội vội

Vài bữa rồi thôi lại trở về

Cửa khép chờ em chiều cũng đợi

Ngọn đèn trong mắt ngóng canh khuya

 

Em với xe hàng lên điểm tựa

Quyển sách, trang thơ, những phím đàn

Anh chiến sỹ sau giờ thắng trận

Chờ em mừng dạo khúc liên hoan

 

Pháo giặc nhằm xe em bủa vây

Lửa giăng từng cột mảnh găm dầy

Mảnh mai thân gái em như liễu

Mà trước cuồng phong bão táp xoay

 

- Tạo ơi! Không thể... tin sao được

Dẫu biết từ nay em đã xa

Em là lá thắm trên cành biếc

Gió dứt như dao cắt ruột rà

 

Chiều chiều cha đứng bên song đợi

Tóc trắng sương pha mắt mỏi mòn

Lối bếp lưng còng trùm bóng mẹ

Nghe gió lạnh về lại nhắc con!

 

Các cháu vẫn gọi: Dì Tạo ơi!

Chị giờ lệ cạn máu bầm môi

- Tạo ơi! Tháng sáu ngày hai chín

Hai chín xuân xanh một cuộc đời!

 

Máu em thẫm đất La Khê ấy

Đất đắp mộ em đắp oán thù

Đồi cao thương lắm nhành hoa tím

Bên trời quan tái gió ngàn thu!...

 

 

PHƯƠNG VŨ

MỘT NGÀY ĐÔNG

 

Những con chim bay đi nhặt nắng

Một ngày đông căm căm

Gió mang về tiết tấu rất lạ

Nắng nơi kia

rơi khẽ

phấn vàng

Đâu đó có người phơi áo

Cạnh mùa cải cằn chậm chạp trên nương

 

Sương

Rưng rưng

Góc rừng hé nắng

Những con chim bay về

Chớp trắng

Rũ lông

Đâu đây có người mang ngày cũ ra hong.

 

PHẠM NGỌC KHUÊ

HƯƠNG QUÊ

 

Nhớ ngày anh nhập ngũ

Bưởi anh trồng trước ngõ

Mới trổ hoa lần đầu

Hương ngan ngát đêm thâu

Theo anh đi mọi nẻo

Cô láng giềng tên Bưởi

Tháng lại ngày chờ trông

Thầm mong anh mạnh khỏe

Lập thật nhiều chiến công

Hòa bình đã lâu rồi

Sao chưa về anh ơi

Mẹ chờ mong mòn mỏi

Em khắc khoải bồi hồi

Cây bưởi còm cõi nhớ

Cánh chim báo tin vui

Vào một chiều xuân nọ

Biết nơi anh an dưỡng

Mẹ, em mừng lệ rơi

Em lên tận chân đê

Đón anh đẫm thân thương

Cùng mẹ dìu anh bước

Ngõ quê hương bưởi vương.

 

 

BÀN HUY TÂM

MƯỜI CHÍN THÁNG BA *

 

Đồng đội hàng năm gặp lại nhau

Chất lính hôm qua còn nguyên đó

Nạng chống, xe lăn chẳng ngại gì.

Giờ G đã định, mình có mặt!

 

Lệnh điều quân tất thảy đều tuân thủ

Sỹ quan, chiến sỹ vẫn chấp hành

Tận Hải Phòng - Hưng Yên - Phú Thọ

Thái Nguyên... xa vợi vẫn kịp giờ.

 

Ôm nhau nước mắt nhòa khuân mặt

Chẳng ruột rà luôn nhớ về nhau

Người về đây thương người nằm lại

Câu chuyện đầu: Đồng đội chưa về!

 

Trận đánh hôm qua đâu mấy chục...

Ai bảo già, chúng mình trẻ nhất

Nhớ nhau nên tóc trắng mái đầu

Chuyện chiến trường nổ như chiến trận

 

Ngày đó thèm tô canh rau muống

Môn thục, măng le chẳng no lòng

Giờ sơn hào nhìn đầy không muốn

Chỉ nhắc hôm qua chuyện hào hùng...

 

19/3 ngày thành lập Binh chủng Đặc công.

 

BÀN LOAN

CÁI CHỮ MÙA ĐÔNG

 

 (Thân tặng các em học sinh

vùng cao của huyện Lâm Bình)

 

Trời đông lạnh buốt

Sương muối phủ trắng cành mơ

Gió rít từng cơn qua khe liếp

Tấm áo mỏng manh em đến lớp sớm nay.

 

Đôi chân trần nhem nhuốc

Bê bết bùn bàn chân em tím ngắt

Bước trên đường với cặp sách trên lưng

Quần ống thấp ống cao kèm theo đường chỉ sứt.

 

Môi lập cập va vào nhau

Vào lớp - em vẫn chào cô ạ

Đầu em trắng hạt sương

Như dòng chữ cô vương trên mái tóc.

 

Tay em run run

Nét chữ không theo ý

Ngước mắt nhìn, ý sợ cô chê xấu

Em ngoẹo người để nét bút ngoan hơn.

 

Thương lắm trò ơi

Gian nan tìm con chữ

Cha mẹ em bận ngày bươn chải

Em tự đi tìm cái chữ của riêng em.

 

Gắng lên em những cơn gió lạnh ngày đông ấy

Sẽ theo em cho đến tận mai sau

Gắng lên em những giọt sương lạnh buốt

Sẽ giúp em khôn lớn trưởng thành hơn.

 

Gắng lên em đôi chân trần tím ngắt

Sẽ đưa em bước rộng khắp trần gian

Chuyện cổ tích sẽ cho em điều ước

Ở trong chữ em tìm, ngày lạnh giá trời đông.

 

Tháng 11/2017

 

TRẦN ĐÌNH CÔNG

NGƯỜI NÔNG DÂN

 

Một đời sới nắng vun mưa

Một đời cái cuốc, cái bừa, con trâu

Một đời bươn bả nông sâu

Sấp lòng, tãi hạt, đất nâu vào mùa

Vá đồng chiêm, gạn đồng chua

Mặn mòi thừa thãi, thiếu mùa bội thu.

 

Tháng 11 năm 2017

 

QUỲNH NGA

LỜI THÀNH CỔ

 

Nếu có vào Quảng Trị tìm cha

Con hãy đến ngôi nhà chung màu cỏ

Thắp một nén nhang thơm giữa lòng Thành Cổ

Để khói hương bay bao phủ khắp nơi này

 

Thời gian trôi đâu chỉ tính bằng ngày

Mà bằng cả máu xương

và những vết đạn bom cày lên trong chiến trận

Tám mươi mốt ngày đêm... mấy mươi ngàn số phận

Mấy vạn con người... mấy vạn mái đầu xanh

 

Có bia mộ nào ghi tên tuổi các anh

Hay tất cả đã hóa thành hoa cỏ

Cha của con cũng lẫn vào trong đó

Hiến tuổi xuân mình cho Tổ quốc hôm nay

 

Đừng khóc nghe con mà hãy nhẹ gót giầy

Con hãy sống cả những ngày cha chưa được sống

Hãy ngẩng đầu lên nhìn trời cao lồng lộng

Bên mẹ... thay cha lấp khoảng trống cho đầy

 

Con nhắn với họ hàng cha nằm ở nơi đây

Cùng đồng đội chưa một ngày đơn lẻ

Tuổi đôi mươi căng tràn sức trẻ

Vẫn hát tiếp khúc quân hành khi Thành Cổ về đêm

 

Con đừng buồn cũng đừng nghĩ gì thêm

Sông Thạch Hãn vẫn đôi bờ yên ả

Nước sông quê sóng ngầu lên sắc đỏ

Là máu của bao người đã đổ xuống dòng trôi

 

Hễ có dịp nào con cứ ghé vào chơi

Một nén hương thơm cho lòng người ấm lại

Cha con mình giờ hai phương trời xa ngái

Mà vẫn thật gần bởi chung trái tim yêu.

 

 

NHƯ LIÊU

CÓ NHỮNG LỜI

 

Không phải lời chào

Một cái nhìn

Của em miền sơn cước

Hút hồn ta... xiêu đến nao lòng.

Có những lời

Nhạt nhẽo, viển vông

Hờ hững quá

Chạnh lòng quân tử.

Không phải lời chào

Một tiếng ừ... nho nhỏ

Theo ta đi

Tận góc bể chân trời.

Có những lời

Như nước chảy bèo trôi

Ào ào gió thổi

Năm tháng qua rồi chẳng gợn chút tâm tư.

Không phải lời chào

Một tiếng dạ... tiếng thưa...

Phiêu lãng thế

Chối từ sao được.

Có những lời hứa...

Mà không thành sự thật.

Không phải lời chào...

Còn nhớ mãi không thôi.









Lượt xem: 28 views    Bản in

Các tin đã đăng:

Xem tin theo ngày:     Tháng:    Năm:     
HỘI VĂN HỌC NGHỆ THUẬT TỈNH TUYÊN QUANG
Giấy phép xuất bản số: 07/GP-TTĐT ngày 06/1/2015 của Sở Thông tin Truyền thông tỉnh Tuyên Quang
Chịu trách nhiệm: Mai Mạnh Hùng - Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật Tuyên Quang - Điện thoại: 02073 823 508
Trụ sở: Số 215, đường Tân Trào, phường Phan Thiết, thành phố Tuyên Quang. Điện thoại: 02073 822 392 - Email: baotantraotq@gmail.com
@ Bản quyền thuộc Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Tuyên Quang

   Design by 

Online:
22

Lượt truy cập:
364.589