Trang thơ nhiều tác giả
Thứ 4, ngày 6 tháng 12 năm 2017 - 7:49

MAI LIỄU

TAM ĐẢO NGÀY ĐÔNG

 

Ta gặp nhau không sớm cũng chưa chiều

Lên Tam Đảo con đường vênh khúc khuỷu

Giữa ngày đông gió vò nhàu thung lũng

Sương một mùa cổ tích cứ đùn lên...

 

Thương mến quá, Tam Đảo ngày sương giá

Bụi su su se sắt ngọn trên giàn

Bông hoa dại nép vào bờ đá lạnh

Nở rụt rè như một tứ thơ ai.

 

Đêm buốt lạnh cả màu trăng tê dại

Em mảnh mai xiêu vẹo bậc núi đồi

Tiếng từ quy kéo đêm rừng ngắn lại

Nghe suối ngàn cây cỏ ấm dần lên...

 

Trên ngàn mét cao gió cứ thổi triền miên

Thổi rách màn sương, thổi tràn thác nắng

Rừng ồn ào cây, đá im lặng tiếng

Lác đác người qua ngó mấy quán hàng

 

Em mơ gì mà mây cứ lang thang

Để sương núi tràn ra rồi tan biến

Bậc đá mờ rêu dấu chân ngày em đến

Mến thương ơi, suối lại gọi ta rồi!

                        Tam Đảo 12/2005

 

THÁI THÀNH VÂN

VỀ LẠI SOI HÀ

 

Sang thu về lại Soi Hà

Sông Gâm xanh chảy trước nhà

                             nghiêng nghiêng

Ngút tầm mắt nỗi chung riêng

Một vùng hoa trái, một miền hoan ca

 

Ngọt thanh tép bưởi quê nhà

Cất từ lòng đất phù sa mỡ màu

Vin cành, vun gốc, bắt sâu

Chắt chiu chọn giống, bó bầu, tỉa hoa...

 

Mưa thối đá, nắng cháy da

Chăm cây thể tất như là chăm con

Niềm vui xen lẫn nỗi buồn

Từ hoa đến quả, dịu thơm vị đời

 

Soi Hà - Anh lại về chơi

Nhà tầng, xe máy, xe hơi chật đường

Tình người, nghĩa đất lên hương

Giá không tép bưởi dễ thường biết nhau?

                                    Tháng 8/2017

 

NGUYỄN KIM THANH

CHÙM MÂY PÁC GIÒN

(Tặng cô giáo Ình)

 

Ngày tôi lên Pác Giòn

Nhà bè nhiều sóng vỗ

Hàng cây sinh từ đá

Cũng dào dạt sóng xô

 

Gối đầu lên mặt sóng

Cõng con chữ lên non

Đêm rừng trang giáo án

Ấm tình em bản làng

 

Em người dân tộc Mông

Làm cô giáo bản Tày

Nét chữ tô trên bảng

Anh nhìn cũng thấy say

 

Đêm thức cùng đàn cá

Quẫy trăng rung cả lồng

Ngày buồn vui trong đục

Em như dòng sông Gâm

 

Đá nhấp nha nhấp nhổm

Lòng em vẫn hồn nhiên

Mây vẫn là mây ấm

Em - Chùm mây Pác Giòn.

 

THƯỢNG LUYẾN

NGUỒN SÁNG TÌNH ĐỜI

 

Tôi lên Tân Trào lịch sử

Đến thăm Điện lực Tuyên Quang

Vấn vương sóng lòng xao xuyến

Thẹn thùng ánh mắt trao duyên.

 

Thương người nhọc nhằn lắm nỗi

Miệt mài như nhện giăng tơ

Nối dài sợi thương sợi nhớ

Điện hồng thắp sáng ước mơ

 

Xa rồi một thời đêm tối

Điện về thay ánh sao trời

Sáng soi trên từng trang sách

Em thơ mải miết học bài

 

Bơm điện thay rồng phun nước

Thêm xanh xanh thắm lúa đồng

Tiếng máy reo vui xưởng nhỏ

Cho duyên đôi lứa thêm nồng

 

Đã từng dài theo năm tháng

Người xây nguồn sáng tình đời

Để tôi nặng lòng thương nhớ

Thương người lắm lắm người ơi!

 

ĐÀO XUÂN THỦY

THÁNG TÁM

 

Tháng tám mùa thu sợi nắng vàng

Trải lòng tràn ngập vui mênh mang

Sắc quê rộn rã nông thôn mới

Ngôi sao chỉ lối rực hào quang

 

Người Dao con gái da trắng ngần

Thướt tha duyên dáng nhẹ gót chân

Rượu nồng nâng chén mời du khách

Cung đàn trầm bổng tiếng hát ngân

 

Quê hương em sông Lô, sông Đáy

Núi bồng bềnh lội giữa biển mây

Nước trong nguồn ngày đêm trong vắt

Con đường về bản rợp bóng cây

 

Mỗi độ thu sang xao xuyến lòng

Nhè nhẹ mây vương trăng sáng trong

Trung thu làng bản đang vào hội

Du khách nhớ về đừng để mong!

 

PHƯƠNG MINH

GIAO MÙA

 

Đông đã sang sao thu còn chưa vội

Thổi hết heo may thắp sáng phía chân trời

Gió mùa ào tới, hoàng hôn chưa kịp chín.

Nắng xế chiều tà, lụi sớm trước mưa giông.

Em đã đi qua, sao anh không níu lại

Để nhớ thương thổn thức trước canh tàn

Đừng để đợi chờ, mãi rồi anh mới tới

Khi mùa thu, hoa cúc đã đi rồi!

Đông về không kịp đợi phút giao mùa

Vẫn cứ thế, lạnh ùa về gõ cửa

Thu ở đó, hoang tàn trong nỗi nhớ

Phai theo mùa, em cũng hóa thành đông.

 

PHƯƠNG VŨ

THÁNG MƯỜI MỘT

 

Nơi những củ su hào e ấp phôi thai

Hạt sương đậu trên lông tơ sâu róm

Mùa bấc chưa về

Buổi sớm choàng khăn mỏng.

 

Ai bỏ nắng nhạt phương nào?

Lá nơi đây đã qua thì vàng úa

Những đứa trẻ mở mắt trong veo

Hân hoan như cánh bướm rực rỡ

 

Cánh bướm thoát thai từ những sợi len xù xì

Trong hình dung tháng mười một

Những giọt sương ngân nga đợi mùa bấc

Choàng khăn trên luống su hào e ấp phôi thai...

 

KIM ĐỨC HƯNG

KHÔNG ĐỀ

 

Thương người tóc sương vương

Hững hờ bên Thác Bạc

Tiếng chuông ngân vô thường

Đầu non đâu tiếng hạc.

                        11/2017

 

HOA TÍM BUỒN KHÉP CÁNH

 

Thị trấn mộng mơ như công trường

Thương cây thông cô đơn trong gió lạnh

Chợt run người khi chút nắng vàng vương

Thương đông về sương nhẹ giăng mỏng manh

 

Thị trấn mộng mơ hoa tím buồn khép cánh

Em gái buồn khép tà áo trong đêm

Con chim bay về ngàn xưa lẻ bạn

Tôi chẳng buồn đâu, ơi ấm êm.

                              11/2017

 

NGUYỄN HỮU DỰC

TAM ĐẢO

 

Mượn trăng làm con đò

Mượn sao làm nốt nhạc

Bồng bềnh mây sóng hát

Tam Đảo chiều mênh mông

 

Lối mòn bước chân quen

Cong cong hàng thông đứng

Trốn nhau trong sương trắng

Giấu nụ cười trên môi

 

Thương tiếng sáo chờ ai

Người đi từ dạo ấy

Nắm tay em anh nói

Mai nhé đừng chia xa

 

Hái chùm sao làm quà

Mây bông chùm hoa trắng

Tam Đảo chiều phiêu lãng

Khúc ca yêu dâng đầy.

 

TRẦN THÀNH HOÀNG

VÔ ĐỀ

 

Phù Nghĩa - Thiên Thị - Thạch Bàn

Ba ngọn núi

Tạo nên tên Tam Đảo

Ba ngọn núi còn bao điều

Người mấy ai biết

Về chuyện xưa và cả chuyện hôm nay

Chỉ biết rằng mỗi khi tan mây

Tan sương khói và bao huyền thoại

Trên quán gió ngồi bên ly cà phê nóng

Em nhớ về anh

Phía sau những dãy núi vây quanh

Nơi ánh đèn phố thị ngái ngủ

Đỉnh Rùng Rình mướt xanh như bờ lưng

Tiên nữ.

Ngắt một tiếng chim vảnh vót

Thác Bạc reo.

                              11/2017

TRẦN XUÂN VIỆT

TAM ĐẢO VÀ TÔI

 

Núi như những mái nhà

Che chở cả làng tôi

Năm mất mùa đói kém

Anh em tôi nên người

 

Tam Đảo tuổi thơ tôi

Củ đao rừng đắng chát

Cây măng cao ngang mặt

Nộm bắp bi chuối rừng

 

Tôi chẳng dám quay lưng

Ngày lên đường ra trận

Cả làng tôi đưa tiễn

Tam Đảo xanh ngóng chờ.

 

Củ mài nuôi tuổi thơ

Muối dong riềng bánh tẻ

Mắt em tôi ngấn lệ

Mẹ gửi anh lên đường

 

Một mảng trời quê hương

Một miếng ngon khi đói

Nghe đâu đây tiếng gọi

Tam Đảo trong tim mình.

 

QUỲNH NGA

PHỐ NÚI & EM

 

Tôi trở về Phố Núi chiều nay

Gặp lại em sau bao ngày xa cách

Vẫn trầm mặc trong sương

tiếng suối nguồn róc rách

Vẫn dốc đá quanh co

mây trắng phủ lưng chừng

 

Vẫn là em thăm thẳm đến vô cùng

Hồn dịu mát dáng mọng mơ huyền ảo

Phố Núi chiều nay

rừng thu thay sắc áo

vẫn mịt mùng Tam Đảo vào đêm

 

Tôi ngược dòng nơi Phố Núi cùng em

Cảnh xưa cũ cứ dâng đầy nỗi nhớ

Lãng đãng mây bay

núi phập phồng hơi thở

Giậu bìm bìm nở tím dọc chiều thu

 

Bên mé đồi xanh mướt ngọn su su

Vươn mềm mại như búp tay người hái

Thiền Viện uy nghi

thỏa lòng người chiêm bái

Thác Bạc ngân dài tung bọt trắng cầu mây

 

Phố Núi nồng nàn em chẳng đổi thay

Vẫn rạo rực vơi đầy như thuở trước

Miền sơn trang

mây trời non nước

Nhẹ bồng bềnh mà níu bước chân qua.

                                  Tam Đảo 5/11/2017

 

NHƯ LIÊU

LỜI RU CỦA MẸ

 

Lời ru của mẹ ngày xưa

Cánh cò lam lũ trời vừa hửng đông

Vắt veo quang gánh trên đồng

Chân chua mẹ lội đục trong nắng tà

 

Già đồng cũng chẳng xanh nhà

Bát cơm ngày gặt, miếng cà còm vơi

Khê chiêm làm tội sắn khoai

Úng mùa rau má tháng hai vẫn còn

 

Đôi dòng sữa mẹ cho con

Chắt chiu nắng sớm mưa hôm quê nghèo

Ngày xưa của mẹ gieo neo

Gieo vần câu hát trong veo nỗi niềm.

 

 

 

 

 









Lượt xem: 46 views    Bản in

Các tin đã đăng:

Xem tin theo ngày:     Tháng:    Năm:     
HỘI VĂN HỌC NGHỆ THUẬT TỈNH TUYÊN QUANG
Giấy phép xuất bản số: 07/GP-TTĐT ngày 06/1/2015 của Sở Thông tin Truyền thông tỉnh Tuyên Quang
Chịu trách nhiệm: Mai Mạnh Hùng - Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật Tuyên Quang - Điện thoại: 02073 823 508
Trụ sở: Số 215, đường Tân Trào, phường Phan Thiết, thành phố Tuyên Quang. Điện thoại: 02073 822 392 - Email: baotantraotq@gmail.com
@ Bản quyền thuộc Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Tuyên Quang

   Design by 

Online:
10

Lượt truy cập:
364.589