MỘT THOÁNG VỚI QUỲNH NGA. VŨ DƯƠNG TÁ
Thứ 2, ngày 7 tháng 8 năm 2017 - 8:25

Mẹ trong thơ con

 

Xưa nghe câu hát à ơi!

Tiếng ru của mẹ… đọng lời thơ con

Chìm sâu vào giấc ngủ ngon

Cánh cò lả lướt… mạ non… đồng làng

 

Xuân qua lại đón hạ sang

Lúa thơm vụ gặp nắng tràn bờ đê

Vít cong vai mẹ… quang tre

Nón nghiêng bóng đổ lối về… rạ rơm

 

Mới hay trắng dẻo bát cơm

Đong đầy tình mẹ… giọt thơm giọt nồng

Mạ non uống cạn sữa đồng

Thơ con mẹ gội bằng dòng… tinh khôi

 

Trong hơn cả nước giếng khơi

Dịu dàng hơn cả những lời dân ca

Tiếng ru của mẹ thiết tha

Vọng từng cánh võng vang xa nghìn trùng

 

Mùa về hương cốm thơm lừng

Triền đê xanh mướt như nhung… mỡ màng

Đàn cò cõng nắng bay ngang

Duyên quê tình mẹ nhuộm vàng thơ con.

QUỲNH NGA

 

Chúng ta đã quen với những tên gọi: Ban nhạc đồng quê; Ca sĩ đồng quê… Với tôi, có thể gọi Quỳnh Nga với cái tên: Nhà thơ đồng quê. Thực vậy, với cách nói khiêm nhường “Nghề của em giản dị khuyến nông/Ước mơ em là những cánh đồng/Bát ngát màu xanh tràn trề hy vọng…”, nhưng kỹ sư nông nghiệp, nhà thơ Quỳnh Nga đã ngày đêm cùng người nông dân “Từ bùn đất đã kết thành vị đặm”, đằm mình dưới “Trời oi hầm hập nón nghiêng che”, “Nắng hong khô mồ hôi lưng áo mẹ”, hay “Mảng nắng chiều cháy xẹm lưng cha”… Sống, làm việc trong môi trường ấy, đã cho chị một nền tảng thực tế “chân quê” để sáng tác, để sinh ra được câu chữ, ngôn từ rất QUÊ, rất mùa màng chân chất. Không như những câu thơ của người đứng trên bờ, hay đi qua cánh đồng bắt gặp hình ảnh sinh tình, như “Thương em lưng cúi trên đồng/Run run tay mạ cho lòng tôi nao”, mà với Quỳnh Nga công việc đã giúp chị nghe thấy “Tiếng khô khốc vọng ra nghe rất khẽ/Tiếng kêu khát của đồng quê nứt nẻ”, đã từng thì thầm trăn trở, day dứt từng đêm cùng người nông dân “Cầu cho trời nhả hạt mưa/Để đồng tươi mát… lúa vừa chắc bông”.

Trong sáng tác, Quỳnh Nga đã đề cập đến nhiều đề tài và thể loại khác nhau, nhưng cái nặng lòng chất chứa và rung động sâu nặng… chị dành cho nông nghiệp, nông thôn, cho quê hương và gia đình, nhất là hình ảnh người mẹ nông dân của mình.

Hình như, mỗi khi bật lóe một ý tưởng, một tứ thơ… thì hồn vía chị đã bị các sắc mầu như: Nâu của đất, chớp trắng của cánh cò trên thảm xanh cánh đồng, của màu vàng rơm rạ… cả những nứt nẻ, khô cằn, gom mưa, tãi nắng… dụ dẫn ngòi bút chị viết ra thành câu chữ trên trang giấy những thấp thỏm nhịp đập và tiếng nói của trái tim mình… thành các tác phẩm: Nghề giản dị; Nghề nông; Mênh mang tình đời; Lối quê; Lời ru xưa; Lam lũ; Sắc màu đồng quê; Niềm mong; Nhọc nhằn mùa gặt; Mẹ trong thơ con… ghi dấu ấn và gieo được trong lòng người đọc những vần thơ gắn với Nghề với Nghiệp thơ mình đang đeo đuổi, đầy đa cảm và đau đáu tình đời!

Với bài “Mẹ trong thơ con”, tác giả Quỳnh Nga chọn thể thơ lục bát truyền thống để diễn tả, để tâm sự những sâu thẳm trong tâm hồn… và hơn thế nữa chỉ qua bài thơ, tác giả còn lý giải có “logic” sự liên đới giữa ba thực thể đã có, đang tồn tại và phát triển trong cuộc đời mình: Mẹ - Thơ - Con. Hay nói cách khác: Mẹ không chỉ sinh ra con, mẹ còn sinh ra cả thơ của con (!?).

Thật vậy! Trong năm khổ của bài thơ, không một lời nhắc đến hay kể lể về công ơn với mẹ, nhưng những hình ảnh đặc tả thông qua câu chữ trong thơ rút từ gan ruột mình để cảm nhận, in đậm, thổi bùng và nuôi dưỡng cả thể xác lẫn tâm hồn trên bốn mươi năm qua còn hơn như thế:

Xưa nghe câu hát à ơi!

Tiếng ru của mẹ… đọng lời thơ con

Hay như:

Mới hay trắng dẻo bát cơm

Đong đầy tình mẹ giọt thơm giọt nồng

Quả như thế, nếu ngoài kia “Mạ non uống cạn sữa đồng”… trong nhà “thơ con mẹ gội bằng dòng… tinh khôi”. Có một nông dân viết: “Làm ruộng bạc đầu hóa lão nông/Ra biển thấy mình cũng mênh mông/Sóng vỗ nước òa môi mặn - ngỡ/Uống giọt mồ hôi đổ xuống đồng”. Một số người làm thơ ở ngay xứ biển, hàng ngày tắm biển, cả đêm hưởng làn gió biển mơn man ru ngủ… ấy vậy mà cũng “ghen tị” (nói một cách đáng yêu) với tác giả: Thế mà mình không nghĩ được và liên tưởng được…

Với tác giả Quỳnh Nga, sự liên tưởng, kết nối tư duy của mình qua các câu chữ: “Vít cong vai mẹ… quang tre/Nón nghiêng bóng đổ lối về… rạ rơm” về cuộc đời hai sương một nắng của người mẹ nông dân đã cho mình có được “bát cơm trắng dẻo…”, mà thực thể hiện tại, mình cũng là người mẹ, người bà, nghĩ về sự hy sinh ấy, vất vả trăm bề. Giọt mồ hôi đắng chát mưu sinh đời thường ấy lại là hạnh phúc và cũng rất thơ “Đong đầy tình mẹ giọt thơm giọt nồng”. Hình ảnh trong hai câu kết bài thơ “Đàn cò cõng nắng bay ngang/Duyên quê tình mẹ nhuộm vàng thơ con”, là nét vẽ bằng thơ cuối cùng một “Bức tranh đồng quê” của nhà thơ, “họa sỹ” Quỳnh Nga về chủ đề mẹ trong thơ con, rất dung dị mà mượt mà; không chói lóa nhưng đủ mầu sắc êm ả, thanh bình, quê hương ấm no hạnh phúc… Bài thơ giúp ta nhận diện rõ hơn ít ra là một lần cùng tác giả thức lại tình cảm mẹ con trong mọi cuộc đời, dù ở hoàn cảnh hay phương diện nào đi nữa… Nhất là nó lại được tâm tình, thể hiện trên câu chữ để làm thơ dâng lên mẹ sinh thành.

V.D.T

Tin mới nhất









Lượt xem: 308 views    Bản in

Các tin đã đăng:
   GIỚI THIỆU SÁCH - Đăng ngày:  17/10/2018
   GIỚI THIỆU SÁCH - Đăng ngày:  05/10/2018
   GIỚI THIỆU SÁCH - Đăng ngày:  05/07/2018
   Giới thiệu sách - Đăng ngày:  23/04/2018
   TRẦN KIM CÚC - Đăng ngày:  21/12/2017
   GIỚI THIỆU SÁCH - Đăng ngày:  20/11/2017
   MAI LIỄU - RÓC RÁCH SUỐI NGÀN CHẢY MÃI. TRỊNH THANH PHONG - Đăng ngày:  17/10/2017
   GIỚI THIỆU SÁCH - Đăng ngày:  19/09/2017
   THÚY MƠ VÀ NHỮNG VẦN THƠ VỀ MẸ. TRỊNH THANH PHONG - Đăng ngày:  19/09/2017
   GIỚI THIỆU SÁCH - Đăng ngày:  09/03/2017

Tổng số: 17 | Trang: 1 trên tổng số 2 trang  


Xem tin theo ngày:     Tháng:    Năm:     
HỘI VĂN HỌC NGHỆ THUẬT TỈNH TUYÊN QUANG
Giấy phép xuất bản số: 07/GP-TTĐT ngày 06/1/2015 của Sở Thông tin Truyền thông tỉnh Tuyên Quang
Chịu trách nhiệm: Mai Mạnh Hùng - Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật Tuyên Quang - Điện thoại: 02073 823 508
Trụ sở: Số 215, đường Tân Trào, phường Phan Thiết, thành phố Tuyên Quang. Điện thoại: 02073 822 392 - Email: baotantraotq@gmail.com
@ Bản quyền thuộc Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Tuyên Quang

   Design by 

Online:
42

Lượt truy cập:
378.109