Trang thơ nhiều tác giả
Thứ 4, 5/1/2022 - 13:46

 

 

VƯƠNG HUYỀN NHUNG

TIẾNG GỌI ĐÒ BÊN SÔNG LÔ

 

Đò ơi...

Cho tôi qua sông

Nhà bạn tôi bên kia, phía có ngọn tre phất phơ khói loang loang mặt sóng

Có phù sa bồi lở, có máu bạn tôi rơi sau tiếng bom rền

Mười tám đôi mươi nghĩ gì đâu, chỉ hình ảnh quê hương và trái tim yêu tự do độc lập, yêu con sông bình yên soi bóng mây trời

Giặc tràn về triền lau rạp trắng ánh mắt mẹ thất thần, chín khúc ruột mẹ đau

Kìa, nấm mồ xanh nơi đó bạn tôi nằm, quanh năm dòng Lô ru êm giấc ngủ

 

Đò ơi! Cho tôi qua sông

Chiều lắm rồi nhưng bạn tôi còn đợi, chén rượu đa niên tôi bạn vẫn từng, chén chạm môi tôi chén hôn đất biết bạn mừng, chúng ta cùng tri âm những ngày tháng cũ cùng tiếng sóng vỗ về tề tựu đến khuya

Bạn sẽ cười sằng sặc cho mà xem

“Ê thằng kia! Dựng chi nấm mồ gió đồng đội cũng như tao những người ngã xuống thân xác hòa với sông bất tử”

Quê hương là nhà, ấm lòng những chiều xóm làng đỏ lửa, và phố lên đèn nhân bản những vì sao

 

Mày biết không thằng út nhà tao hôm nay tròn mười chín, áo lính thao trường ôm súng gác đêm

Như ngọn đuốc mười chín năm ấy chẳng thể quên, ngày hôm qua đi vào lịch sử tao ngồi đây bên dòng Lô cồn cào quá khứ nhớ mày lại gọi: đò ơi!

 

Chiều lắm rồi đò cập bến chơi vơi

Ì oạp lòng sông bồi nương ngô xanh thêm màu áo lính

Tiếng sáo ai ru cho cánh cò biết nghỉ cho miên man sông hát cho gánh ngày qua đêm tối lại bình minh

 

Đò ơi! Cho tôi qua sông

Tiếng gọi đứt quãng lạnh dần

Màn sương rủ theo đất trời giao thoa lẫn vào sáng tối

Mặt sông dềnh sóng đưa những đài sen ngan ngát xuôi dòng

Ông lái đò cắm sào, dứt câu chuyện chấm ngấn lệ khô

Chỉ còn lại khúc hùng ca muôn đời sông kiêu hãnh chảy.

 

 

 

QUANG KHÁNH

NÚI NGHIÊM

 

Tôi gọi Núi Nghiêm là ngọn núi quê nhà

Có nhiều bữa xuyên đêm tìm trâu lạc

Vết đào sắn ngang, hốc đào mài dọc

Ngọn măng vầu nấp né bên nương

 

Xe quệt theo trâu kéo thóc gửi chiến trường

Đưa tiễn anh đi, ngày về anh thiếu vắng

Ngang trán núi đổ chiều giăng sương trắng

Lá thư chiến trường cả xóm đọc chung...

 

Lố nhố thấp cao lũ trẻ vỡ lòng

Rồi lớn dậy khoe mình bên dáng núi

Ruộng dộc, ruộng chầm, đôi mùa đắp đổi

Mạch nước lần vươn tận cuối đồng xa

 

Ngược dốc hành quân, chợt nhớ núi quê nhà

Thấy gần lại những đèo cua ngút mắt

Khoai mót độn cơm qua ngày giáp hạt

Rưng rưng lòng những năm tháng tha hương

 

Đồng làng xưa nay ngang dọc kênh mương

Vẫn gọi Hoàng Khai, ghi ân người mở đất

Hồ Từ Thủy bốn mùa xanh ngằn ngặt

Vọng chuông chùa buông thanh thản bình yên

 

Núi quê cho tôi bao kỷ niệm êm đềm

Theo tôi suốt những cung đường lặn lội

Chưa đủ phong trần đã thành già cỗi

Lại về đây bên bóng núi la đà.

bùi hữu thêm

miếng trầu của mẹ

 

Vôi thì bạc lá thì xanh

Thanh xuân đời mẹ đã dành cho con

Miếng trầu giờ đã héo hon

Sắc nồng đỏ thắm mãi còn vẹn nguyên.

 

 

 

 

NGUYỄN QUỐC TRÍ

SAY

 

Trở về lạc bước chốn xưa

Bóng người ấy ngỡ như vừa đâu đây

Đổi thay ảo diệu tháng ngày

Say người say ngả nghiêng say cuộc tình.

 

        

 

ĐINH CÔNG THỦY

NHỮNG BUỔI CHIỀU RƯNG RƯNG KHÓI BẾP

 

Con chim của riêng tôi ngày ngày mê mải hót

gọi ban mai ứa nhựa củ lạc vú bò

căng mẩy đồng đất nâu

tơi xốp bõ công bầy giun cần cù cày xới

khói đốt đồng mùa cũ còn thơm

bên những cuộc giao hoan của đàn cua đồng.

 

Đã hết nỗi lo ngày tám

vẫn thơm thảo lời củ sắn củ khoai

qua lăn tăn vết chân chim mắt mẹ

tiếng điếu bát của cha giục hạt thóc vươn mầm

hân hoan quy hoạch vết liềm thân rạ

tro trấu ấp ủ cuộc hiến dâng.

 

và con chim của riêng tôi ngày ngày

vẫn mê mải hót

bên những buổi chiều rưng rưng khói bếp.

  

 

THÁNG MƯỜI HAI DỊU DÀNG

 

Trong bóng đen lờ đờ của chiếc quạt trần

tàu bắp cải cuộn mình răng rắc

bầy nòng nọc hiền lành ngủ yên trong bùn khô

người đã đến và im lặng.

 

Tấm khăn xám choàng kín tán cây bàng

ủ ấm ngọn lửa

một bài ca bay lên từ ống khói

xoa mềm vết nẻ bàn tay không tuổi

căm căm giọng mưa phùn

lời hát hanh khô...

 

Ngày đột nhiên bị đánh thức bởi tiếng kẹt cửa

người đã đi

bài ca rải dọc đường sau những mỏi mệt.

 

Một ngày tháng mười hai dịu dàng bị bỏ quên

trong góc tủ ẩm ướt

cạnh giấc ngủ của loài gián.

               

 

 

NGUYỄN BÌNH

THẦY TÔI

 

 

 Tôi theo một chuyến đò ngang

Về thăm thầy giáo nơi làng ven sông

 Lối xưa bông cúc bông hồng

Bãi bồi cải đã lên ngồng vàng hoa

 Tôi thưa: Những tháng năm xa

Lỗi phận con chưa kịp qua thăm thầy

 Thầy cười: Tay nắm chặt tay

Các con khôn lớn là thầy khỏe thêm

 Bồi hồi tôi bước lên thềm

Thầy tôi giọng vẫn êm đềm như xưa

 Thời gian trôi tựa thoi đưa

Tóc sương năm tháng nắng mưa với trường

 Tuổi xuân gửi lại học đường

Suốt đời chăm chút yêu thương học trò

 Mỗi năm qua mỗi chuyến đò

Chở đầy hạt giống ước mơ dâng đời

 Học trò khôn lớn nên người

Là thầy hạnh phúc cuộc đời trẻ ra

 Sông sâu thầy chở con qua

Công thầy như thể mẹ cha sinh thành.

 

Tháng 11/2021

 

 

HỮU NHÂN

TẢN MẠN NĂM

 

1.

Chừng như mọi phía đất trời

Cỏ hoa đang hé nụ cười thanh tân

Nắng vàng vạt cúc trước sân

Còn nghe giá rét âm thầm bước qua

2.

Lui cui bên gốc sung già

Mẹ ngồi gom lá tóc lòa xòa sương

Chuối phơi nắng mật vàng tươm

Giục hương nếp mới ngọt thơm bánh phồng

3.

Trời thênh thang gió mênh mông

Chưa ba mươi đã chật lòng niềm vui

Chia cùng em chia cùng tôi

Chia cho hết thảy mọi người không quen

4.

Nhìn bóng mẹ phía trước hiên

Tựa vào bóng cột xiêu nghiêng bóng chiều

Lòng đầm đẫm những thương yêu

Cúi đầu xin Tết ban nhiều điềm may.

 

 

CAO XUÂN THÁI

CÚC TÍM NGÀY EM XA

 

Thắm lên màu cúc tím

Thu vàng bốn phương trời

Sông Lô sương phảng phất

In bóng cầu, bóng tôi

 

Xa Tuyên từ độ ấy

Lòng đăm đắm ngóng về

Cổng Lấp, thành quách cũ

Đường bờ sông, Tam Cờ…

 

Bến phà vẫn nứa, tre

Núi Dùm nghiêng chiều nắng

Tiếng chuông vọng ngân nga

Tràng Đà mây bay trắng

 

Em gánh hoa về phố

Cúc tím màu trinh nguyên

Nhắn gửi người xa cách

Em mong hoài từng đêm…

 

Ngày anh về gặp lại

Tuyên vẫn màu Thu riêng

Em lại về xứ khác

Nâng nhành cúc mà thương

 

Thành cổ buồn nhạc Trịnh

Ly cà phê đắng lòng

Anh xòe bàn tay trắng

Sao vẫn thầm nhớ mong…

 

 

 

PHẠM NGỌC KHUÊ

CHÚT XƯA

 

Trở về tìm lại núm nhau

Thầy chôn bên cạnh giàn trầu cuối sân

Cả đời phiêu bạt phong trần

Lang thang chìm nổi nơi gần nẻo xa

 

Chẳng đâu bằng ở quê nhà

Canh cua rau rút quả cà dầm tương

Rét đông vùi giấc ổ rơm

Hai xoa ba đập đồng thơm quê mùa

 

Giếng làng mắt biếc ngày xưa

Hoàng hôn gánh nước bỏ bùa nước sâu

Núm tiền xinh mắt bồ câu

Găm vào ký ức bạc đầu không quên.

 

 

 

LÊ NGUYỆT MINH

ĐƯỜNG BAY CỦA GIÓ

 

Buổi sáng, ngọn rau mướt xanh, đêm tự tình như dẫn dụ

Một mơn mởn một nồng nàn

Nơi không có chân người chạm tới

Như sương rơi, như lửa ấm, như mát lành, như giá rét

Tan trong tóc, hơi men của nắng

 

Em chưa từng nghe anh nói về đất hứa

Xa xăm không tới được

Chỉ khi thật gần, ta cúi thật gần

Tay chợt ấm như ai vừa nắm

 

Trải qua bao nhiêu đường bay của gió

Một sát na gặp nhau

Dưỡng chín ngàn năm

Chín không phải màu đỏ, không phải màu vàng

Chín không màu như ta không nhau

Mà thăm thẳm xuyên ngàn sao gặp mặt

 

Nơi người ta yêu nhau

Không cần nắm tay, không cần môi hôn

Mọi giới hạn như kẹo ngọt

Tan nhanh theo tàn phai

 

Chúng mình có nhau kiểu khác

Trải qua chông chênh, gió và bụi có lời riêng của họ

Đến gần mình, mà như đâu đây

Gió mượn vô hình làm bạn

Ta cũng mượn vô hình mà mê say.

 

 

NGUYỄN THẮNG

TỰ SỰ

 

Một ngày lạc chân trên phố

Bơ vơ chẳng biết đường về

Hơi men phủ mờ trước mặt

Giật mình chốn ấy đam mê

 

Chợt thèm một cơn mưa nhỏ

Ngước lên uống cạn cả trời

Quẩn quanh đâu hình bóng đó

Nhạt nhòa một kiếp chênh chơi

 

Kẻ khóc người cười bên cạnh

Vông vênh phố xá lên đèn

Thiếu một người, tim bỗng lạnh

Bần thần nỗi nhớ thân quen.

 

Dừng chân bên đường, vội vã

Soi gương tìm lại bóng mình

Ơ kìa, ai? Người xa lạ!

Bật cười, nước mắt nhân sinh.

 

 

Lượt xem:204 Bản in









Các tin đã đăng:

Xem tin theo ngày:     Tháng:    Năm:     
HỘI VĂN HỌC NGHỆ THUẬT TỈNH TUYÊN QUANG
Giấy phép xuất bản số: 09/GPTTĐT-STTTT ngày 02/02/2021 của Sở Thông tin Truyền thông tỉnh Tuyên Quang
Chịu trách nhiệm: Đinh Công Thủy - Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật Tuyên Quang - Điện thoại: 02073 823 508
Trụ sở: Số 215, đường Tân Trào, phường Phan Thiết, thành phố Tuyên Quang. Điện thoại: 02073 822 392 - Email: baotantraotq@gmail.com
@ Bản quyền thuộc Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Tuyên Quang

   Design by 

Online:
211

Lượt truy cập:
823.160