Hoàng tử… ốc
Thứ 6, ngày 30 tháng 7 năm 2021 - 10:47

. LƯƠNG TÙNG NAM

 

Anh là Huấn, Hà Luân Huấn. Cái tên anh gợi một sự xoay vòng, chuyển động. Quê gốc ở xuôi, tận Ninh Bình, cha mẹ anh lên khai hoang tại Tuyên Quang đầu những năm sáu mươi thế kỷ trước. Nghề gia truyền chỉ là thuần nông. Cha mẹ, ôm cây lúa, bắp ngô, chăn nuôi gà vịt mà sống. Thế hệ tám ích lớn lên trong cơ chế thị trường, trầy trật với công cuộc lập thân, lập nghiệp. Cả miền núi đang ào ạt cho sự nghiệp xây dựng nông thôn mới. Đất đồi bạt ngàn, anh theo chủ trương đi trồng nhãn, vải thiều. Phủ xanh rừng bằng keo, bạch đàn. Rồi trồng cam, chanh. Nhìn về tương lai và sự đồn đại, cây nào cũng có thể làm giàu. Nhưng rồi, chỉ vài ba năm sau, cả làng, cả xã đều oải ra. Cái kiểu làm ồ ạt theo “phong trào” là chết cả lũ. Họ nhìn vào các địa phương lân cận.

Đất nước đang tiến vào công nghiệp 4.0 mà tuổi trẻ lại chịu lùi bước ư. Không và không. Niềm khao khát ước mơ làm giàu thôi thúc anh. Học hết cấp ba, không thi đại học, anh đeo đuổi ước mơ bám đất, bám rừng. Giữa lúc thanh niên nam nữ lao vào các khu công nghiệp, khu chế xuất, xa quê hương tìm kiếm đồng lương ít ỏi. Huấn không theo trào lưu đó. Anh loay hoay với đất và nước. Đất rộng, ao hồ nhiều. Biết làm gì nhỉ? Nuôi cá, thì cả làng đã làm. Nó chỉ là thực phẩm thay thế, cải thiện bữa ăn hàng ngày. Nuôi cá thương phẩm không làm mới kinh tế. Chăn nuôi đã khó, đầu ra cho con cá, cũng là một vấn đề. Câu hỏi lớn như xoáy vào tâm trí chàng trai miền núi. Huấn bắt đầu lặng lẽ theo cách riêng của mình. Anh âm thầm theo đuổi ước mơ riêng. Anh chuyển hướng, học cách nuôi ốc nhồi.

Minh họa của Tân Hà

 

Từ lâu trong dân gian, người nông dân chỉ ước mơ vườn rau, ao cá. Chuyện vườn cây, ao ốc nghe vừa lạ, vừa ngang tai. Cha mẹ không tin vào hướng này. Cả làng đều gàn. Người thì cho là Huấn phiêu lưu. “Ốc không mang nổi mình ốc…” Huấn không nản. Anh bắt đầu mầy mò, nghiên cứu đặc tính của loài ốc. Tìm hỏi bác Google, đi tham quan, học hỏi tại những làng nghề nuôi ốc nhồi ở Ninh Bình và vùng đồng bằng Bắc bộ. Tiếp đến, việc quan trọng là tìm nguồn gien tốt. Giống tốt sẽ là nhân tố quyết định lớn cho sản phẩm và chất lượng. Đã có người, do không tìm hiểu kỹ nên mang ốc bươu vàng về, làm hại cho cây xanh, tàn phá môi trường. Lúc ấy, triệt bỏ nó còn vô cùng khó khăn. Ốc bươu vàng sinh sôi, nảy nở rất nhanh. Cái màu hồng của trứng ốc, càng nhìn càng nhức nhối. Anh bắt đầu cải tạo ao ruộng. Điều tiết bùn, nước và trồng cây xanh ven bờ. Những con ốc nhỏ nhoi bắt đầu cuộc sống mới. Lứa vụ đầu tiên luôn thấp thỏm, hồi hộp trong tâm trí anh.

Lần đầu làm quen với loài nhuyễn thể này, Huấn cũng như người đi mò. Người đời nói về ốc: “Mồm bò, không phải mồm bò, mà lại mồm bò”. Mấy ngàn mét vuông ao giành cho ốc. Đồi, vườn cũng giành cho ốc. Tất cả vì ốc. Mấy sào đất đồi, đất vườn Huấn trồng đu đủ. Cả một vườn đu đủ trĩu trịt trái. Nhiều người đến hỏi mua buôn đu đủ, anh không bán. Chỉ những trái chín anh mới bớt cho khách với giá 8.000 đồng/kg. Còn lại giành cho ốc. Đu đủ là món ăn chính của ốc. Chỉ cần băm chặt, thả xuống ao là chúng biết bám kín miếng đu đủ. Lát sau là hết trụi.

Nuôi ốc, Huấn không mất quá nhiều thời gian với chúng. Anh mở quán chữa xe máy. Cũng là để giết thời gian, đếm ngày sinh trưởng của chúng và quảng bá sản phẩm. Có thuốc lào và đu đủ chín mời khách. Hôm chúng tôi đến thăm, Huấn dẫn ra thăm ao. Đang mùa hoa bèo lục bình nở tím mặt ao. Không phải ngẫu nhiên mà cây bèo lại có mặt ở đây. Nó có duyên với ốc. Cây bèo tím là nơi trú ngụ ngày nắng nóng, lúc lạnh rét của ốc. Khi cây bèo nở đặc ao, anh lại vớt lên tạo khoảng không cho ốc. Thân cây bèo làm phân xanh cho đu đủ. Từ khi nuôi, đến khi thu hoạch ốc, chỉ trong vòng một trăm ngày. Không phải lo bệnh, dịch cho ốc. Con ốc to có thể lên tới trên một trăm gam. Vào mùa thu, ốc vừa tuổi béo. Chúng lổn nhổn khắp ao. Con ốc cũng trầm tính như chủ của nó. Chỉ nói bằng hành động. Huấn rít thuốc lào rèn rẹt. Hay tại điếu khô nước. Khi đã có sản phẩm, nói giời, nói đất cũng lắm người tin. Lại vào Google sớt nơi tiêu thụ, các nhà hàng đặc sản trong và ngoài tỉnh. Ôi, cái thứ ngày xưa coi là rẻ rúng, giờ lên ngôi. Từ đó kéo theo chàng trai vốn chỉ “mò cua, bắt ốc” nên thành ông chủ ốc. Dân làng còn phong cho anh cái tên ngồ ngộ, Hoàng Tử Ốc.

Giờ thì, Huấn không phải “đổ vỏ” như mấy người trong làng rèm pha. Xe từ khắp nơi trong và ngoài tỉnh tự khác tìm đến. Nhà hàng đặc sản đã bao tiêu toàn bộ sản phẩm. Huấn còn ươm và bán con giống cho những người xung quanh. Tôi hỏi nhỏ:

- Huấn không sợ người ta “chiếm đoạt” thương hiệu à?

- Nếu vùng quê này ốc có thương hiệu, sẽ thành một làng nghề. Thật tuyệt vời, chú ạ - Huấn cười rất tươi.

L.T.N

 

Lượt xem:154 Bản in









Các tin đã đăng:
   Con châu chấu và con dế đeo chuông - Đăng ngày:  30/07/2021
   Rừng có tiếng người qua góc nhìn thấu cảm - Đăng ngày:  08/07/2021
   ĐỖ ANH MỸ - NẺO ĐƯỜNG - NHÀ XUẤT BẢN CÔNG AN NHÂN DÂN 2020 - Đăng ngày:  15/10/2020
   Tuyển tập kịch bộ ba tác phẩm Công thần Triều Lý của tác giả Dương Đình Lộc, NXB Phụ Nữ ấn hành năm 2019 - Đăng ngày:  20/12/2019
   Giới thiệu sách - Đăng ngày:  31/08/2019
   GIỚI THIỆU SÁCH - Đăng ngày:  20/12/2018
   GIỚI THIỆU SÁCH - Đăng ngày:  06/12/2018
   MỘT NỖI NIỀM NHÀ BÁO. HÀ LINH - Đăng ngày:  22/10/2018
   GIỚI THIỆU SÁCH - Đăng ngày:  20/06/2018
   GIỚI THIỆU SÁCH - Đăng ngày:  04/06/2018

Tổng số: 33 | Trang: 1 trên tổng số 4 trang  


Xem tin theo ngày:     Tháng:    Năm:     
HỘI VĂN HỌC NGHỆ THUẬT TỈNH TUYÊN QUANG
Giấy phép xuất bản số: 09/GPTTĐT-STTTT ngày 02/02/2021 của Sở Thông tin Truyền thông tỉnh Tuyên Quang
Chịu trách nhiệm: Đinh Công Thủy - Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật Tuyên Quang - Điện thoại: 02073 823 508
Trụ sở: Số 215, đường Tân Trào, phường Phan Thiết, thành phố Tuyên Quang. Điện thoại: 02073 822 392 - Email: baotantraotq@gmail.com
@ Bản quyền thuộc Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Tuyên Quang

   Design by 

Online:
20

Lượt truy cập:
702.128